Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2117 lượt.
suốt, nhẵn bóng, mỏng manh, nhưng lại vô cùng tinh xảo và xinh
đẹp.
Ban đầu, chỉ là vì lần đầu tiên gặp một người cùng tuổi bị khiếm thình nên khó tránh khỏi sinh lòng hiếu kì và một chút thương hại hơn so với những
người khác.
Sau đó, thấy được tài hoa hơn người của cô, cậu cho rằng cô gái này chắc chắn được sinh ra là để làm nghề thiết kế ngọc châu.
Tiếp sau đó, cuộc sống dần dần tích lũy thành một kí ức rực rỡ, mỗi hình ảnh có liên quan đến cô đều đẹp lộng lẫy, giống như cuốn sách được dày công chau chuốt, đọc thêm một trang là biết thêm một phần.
Sự dịu dàng ngoan ngoãn, sự thông minh lạnh lợi, sự phép tắc lễ độ, sự
thuần khiết lương thiện của cô
Nhưng những thứ đó
Không phải là tất cả.
Cậu còn được thấy cô phẫn nộ vì thần tượng của mình bị sỉ nhục, đau khổ
vì niềm hi vọng bị tan vỡ, nhận thấy cô có một đôi mắt biết nói, đôi mắt đó còn có thể lay động lòng người hơn rất nhiều so với giọng nói lắp bắp không rõ ràng của cô.
Cậu không cầm lòng được, rất muốn giúp đỡ cô.
Để cô thực hiện được ước mơ một cách thuận lợi.
Thế là cậu đã làm nhiều chuyện giúp cô tìm hổ phách, khó khăn lắm cuối
cùng cũng tìm được, nhưng cô lại không cần nữa; rồi cậu lại nhiều chuyện đăng ký ID trên BADNEWS để giúp cô quảng cáo, nhưng không ngờ lại làm mọi chuyện rắc rối hơn. Ban đầu, khi được đề nghị "Diệp Nhất, cùng nhau ra trường nhé", cậu chỉ đơn thuần thấy cảm động vì có người đang mong chờ ra trường cùng mình, nhưng đến khi chính miệng cậu nói ra câu "Cùng nhau ra trường nhé", thì câu nói này lại trở thành lời hứa khắc ghi trong lòng, không bao giờ quên.
Đây là lần đầu tiên cậu giao thiệp với một người con gái.
Ở nông thôn, bọn con trai không thèm chơi với lũ con gái, hơn nữa thật
lòng cậu cũng không muốn chơi với lũ con gái.
Những đứa con gái kia đều vừa yếu ớt vừa hay thay đổi, ngoài ra còn hay mách lẻo với giáo viên rằng cậu lại gặp rắc rối gì gì đó hoặc lại làm chuyện gì đó trái với quy định của nhà trường.
Đến khi lớn lên, cậu hiểu rằng những điều đó là cách để bọn con gái thu hút sự chú ý của mình. Nhưng khi đã trưởng thành, cậu vẫn không thể nào thông cảm được với những hành động ấu trĩ như vậy, do đó đành chỉ cười cho qua mà thôi.
Sau đó đến đây. Gặp cô ấy.
Cảm giác hệt như là báo ứng.
Bởi vì trong suốt mười bảy năm qua cậu không thèm để ý gì đến bọn con
gái nên bây giờ thành ra phải moi cả tim gan ra mà đối xử tốt với một cô gái.
Trái tim đang đập thình thịch, thình thịch.
Đập càng nhanh, đau đớn càng sâu. Cậu lại nghĩ đến người con gái ở phía
trong cánh cửa này.
Chuông điện thoại một lần nữa reo lên, phản ứng đầu tiên của cậu là ấn phìm tắt theo bản năng, sau đó mới chợt nhớ ra là người ở phía trong kia không thể nghe thấy được những gì cậu nói. Thế là cậu nhấn phím gọi lại, hít
một hơi thật dài để kìm nén con tim đang đập thổn thức, lên tiếng:
- Tìm thấy rồi à?
Vẻ mặt của cậu dần dần trầm lắng xuống cùng với tiếng trả lời ở đầu dây bên kia. Mấy phút sau cậu ngắt điện thoại, nhìn lại cánh cửa sắt màu trắng treo tấm biến ghi số 1201 một lần nữa, ánh mắt chợt sáng lên rồi lập tức biến thành vẻ xót xa.
Cậu đi thang máy xuống dưới, ra khỏi tiểu khu, giơ tay vẫy một chiếc taxi,
ngồi vào ghế phụ cạnh tài xế như thường lệ, nói:
- Sư phụ, cho về trường S.S.
Mắt kính của người tài xế phản xạ ra một luồng ánh sáng, Diệp Nhất trông thấy nụ cười kì quái trên miệng hắn ta thì lập tức cảnh giác thầm kêu lên trong bụng: "Hỏng rồi". Phía sau bỗng có một người nhô ra, sau đó vang lên một tiếng "loảng xoảng".
Có một vật nặng đập vào đầu Diệp Nhất.
Cậu thấy mọi thứ trước mắt bỗng trở nên tối om rồi lập tức ngất đi.
Đồng hồ lúc đó chỉ mười giờ hai mươi phút tối thứ bảy.
Trên thế gian này có một thứ không có cách nào để cự tuyệt được,
Đó là
Thần hộ mệnh!
***
Thời điểm này cũng là lúc Ôn Nhan Khanh và Tô Hòa đến Cục Lương thực
- Sao anh không gõ cửa?
Ôn Nhan Khanh nhìn cô một cái, bấy giờ mới gõ cửa. Cửa mở ra rất nhanh, một bà cụ tóc bạc trắng đeo cặp kính lão, tay cầm củ hành tây đã bóc vỏ,
ngạc nhiên nhìn anh:
- Cháu tìm ai?
Ôn Nhan Khanh đeo kính nên không sao, nhưng còn Tô Hòa thì lập tức kêu
lên:
- Ôi, ôi, bà ơi, bà đừng có cầm hành tây đi lung tung như thế, làm mắt cháu
cay lắm rồi đây này, á á á
Bà cụ trông thấy cô, vừa mừng vừa ngạc nhiên:
- Ái chà, bé con! Cháu về đấy à! Bà xin lỗi, mắt cháu có sao không? Để bà lau
cho nào
Thấy bàn tay đang cầm hành sắp sửa lai vào mặt mình, Tô Hòa vội ôm mặt
lùi về phía sau:
- Không cần đâu, không cần đâu ạ. Bà cho chúng cháu vào nhà đã nào!
- Ồ, đúng rồi. Vào nhà đi! - Bà cụ quay người nhường lối đi nhưng vẫn quan
sát kĩ Ôn Nhan Khanh một lượt - Bé con, đây là đồng nghiệp của cháu à?
- À, vâng! - Tô Hòa trả lời ậm ừ cho qua.
Bà cụ nhìn Ôn Nhan Khanh với vẻ hiền từ, thể hiện sự xúc động từ trong
tận đáy lòng:
- Cô gái, cháu cao quá!