Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342093
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.
a, có phải là Hán Trung Tiên Tiên
- Tiên Hào - Ôn Nhan Khanh ở bên cạnh nhắc.
Bàn tay cầm hộp của bà cụ đã bắt đầu run:
- Đây là loại trà vua của Hán Trung, nghe nói có giá 420 nghìn đồng một cân [2'>
cơ đấy!
[2'> Trà hạng nhất.
Tô Hòa đứng bên cạnh lập tức trợn tròn mắt - Cái gì? Có một tí trà lá này
mà còn đắt hơn cả một chiếc xe cơ á?
Ôn Nhan Khanh cười bình thản:
- Đó chỉ là giá bán ra thị trường thôi. Chủ doanh nghiệp đó là bạn cháu, mỗi khi có trà mới đều dành cho cháu một ít, vì thế loại trà này cháu có được mà không cần phải tốn mấy công sức. Chỉ có điều mấy loại trà khác thì tương đối khó kiếm, cháu đã thu thập từ rất lâu rồi, vì thế số trà đã thu thập được phải biếu một người trong nghề như bà thì mới không lãng phí.
Tô Hòa ở bên cạnh liên tục lườm nguýt - coi như cô đã hiểu, nào là lạnh lùng, nào là kiêng khem, tất cả những điều đó ở người đàn ông này đều chỉ là cái mẽ bề ngoài, anh ta thực ra chỉ là một kẻ lừa đảo, dùng miệng lưỡi bịp
bợm người ta một cách trắng trợn mà thôi!
Cũng phải công nhận rằng, cái trò nịnh bợ này đúng là thâm hiểm. Bởi vì bà
ngoại cô đã lập tức sập bẫy, mặt mày phấn khởi rạng rỡ, bà bảo:
- Hay lắm, cháu ở lại đây chơi vài ngày, chúng ta phải thử tất cả các loại trà này mới được.
- Vâng ạ!Hồi 17.2
Ôn Nhan Khanh lại quay người bước đến trước một đống hòm chất trong
góc nhà, nói với bà Đổng Tiểu Thanh:
- Thưa bác, cháu nghe nói bác rất thích xem phim. Đây là những bộ phim có từ thời kì Chiến tranh thế giới thứ nhất đến nay, bắt đầu với nhà làm phim Griffith, đã phát hành thành đĩa DVD mà cháu thu thập được, để những lúc
nhàn rỗi ở nhà bác xem cho vui ạ
Tô Hòa không nhịn được nữa nhảy cẫng lên:
- Chà, có thứ hay thế cơ à? Em cũng muốn xem!
Bà Đổng Tiểu Thanh đá vào chân cô:
- Xem gì mà xem, không thấy người ta tặng mẹ à? - Đối với con gái, rõ ràng bà thể hiện vẻ mặt của một dì ghẻ, nhưng lúc quay sang Ôn Nhan Khanh thì lại chuyển sang thái độ vô cùng nhã nhặn - Tiểu Ôn, cảm ơn cháu, cháu thật là
có lòng thơm thảo. Những thứ này khó kiếm lắm đấy!
Tô Hòa ôm cái chân bị mẹ đá, ấm ức làu bàu:
- Rốt cuộc con có phải con để của mẹ hay không mà đá mạnh thế Mà này, anh mang một đống đồ đến nhà em như vậy liệu có định để chỗ cho bà và mẹ em đi lại nữa không vậy? - Trông thấy đồ đạc vẫn tiếp tục được chuyển vào trong nhà, Tô Hòa liền đưa ra câu hỏi hết sức thực tế này.
Kết quả đương nhiên Ôn Nhan Khanh đã có sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khi đến đây, bởi vì cuối cùng anh cũng lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ đưa đến
trước mặt bà Đổng Tiểu Thanh:
- Những thé lúc trước đều chỉ là quà gặp mặt, đây mới là sính lễ của cháu. Xin bác hãy gả con gái cho cháu, cháu nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô ấy.
Tô Hòa đỏ bừng mặt, bỗng chốc không nói được lời nào. Bà Đổng Tiểu
Thanh nhận lấy chiếc hộp, tò mò mở ra xem, thì ra là một chiếc chìa khóa.
Tô Hòa chớp mắt, nhìn lại - đúng là một chiếc chìa khóa.
- Đây là chìa khóa căn hộ số 101 thuộc tòa nhà A khối 5 xinh đẹp ở Lệ Cảnh
Hoàng Đô đối diện với Cục Lương thực. Cháu biết bà ngoại tuổi đã cao, không thích vận động nhiều, hơn nữa tất cả hàng xóm cũ đều cư trú ở đây, vì thế cháu đã tìm được một căn hộ tầng một ở Lệ Cảnh, chỉ cách nơi này năm phút đi bộ, như vậy chuyển đến đó cũng có thể coi như là chưa đi khỏi khu vực này. Căn hộ này tuy không lớn nhưng có một phòng trà chan hòa ánh nắng, bên ngoài cửa sổ còn có một rặng quế, ở đó bà ngoại có thể thưởng thức trà một cách thư thái nhất với hương hoa quế và ánh nắng mặt trời ấm ấp. Ngoài ra, căn hộ còn có một phòng khách cách âm, bác có thể mở to âm thanh mà xem phim ở đó. Cháu mong rằng bà và bác sẽ thích nó.
Nói xong những lời này, Ôn Nhan Khanh lại nở một nụ cười hết sức hào phóng.
Ngay lúc này, trong đầu Tô Hòa hiện lên mỗi hai chữ: THÔI, XONG.
Kiểu tấn công bằng tiền một cách vừa chu đáo gần gũi lại vừa cẩn trọng
này quả thật đã đạt đến cấp độ thượng thừa rồi!
Tô Hòa trông thấy nét mặt xúc động của bà ngoại và ánh mắt cảm động của mẹ liền biết rằng tuyến phòng thủ cuối cùng của mình đã bị đánh sập. Mẹ à, một bộ đĩa phim và một căn hộ đã mua đứt mẹ rồi, mẹ đúng là chẳng giúp
đỡ con cái gì cả!
Trong tình cảnh mẹ vợ ngày càng vừa lòng hơn với con rể này, Tô Hòa
bỗng đột ngột đứng dậy nắm lấy tay Ôn Nhan Khanh, nói:
- Anh lại đây, em có chuyện cần nói với anh!
Rồi cô không giải thích gì thêm mà kéo tuột anh ta ra bên ngoài, sau đó theo cầu thang leo lên đến tận tầng trên cùng của tòa nhà.
Ở trên đó có một cái sân thượng nhỏ, thường ngày là chỗ để các cư dân ở đây hóng mát vào buổi tối. Lúc này đang là buổi sáng ngập tràn ánh nắng mặt trời nên không có ai, rất thích hợp để nói chuyện riêng.
Đến nơi, Tô Hòa hất tay Ôn Nhan Khanh ra. Cô nắm chặt hai tay, nhìn anh
ta bằng thái độ vừa cảnh giác lại vừa nghiêm túc:
- Rốt cuộc anh muốn thế nào hả?
- Thế nào ư? - Ôn Nhan Khanh khẽ nhếch đôi lông mày đẹp lên - Anh cho rằng mình thể hiện như vậy là đã đủ thành ý