Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.

Tô Hòa phì cười, sau đó nhìn Ôn Nhan Khanh với vẻ dương dương tự đắc, để xem anh ta đối phó thế nào trong tình cảnh khó xử này.
Ôn Nhan Khanh yên lặng vài giây, tháo kính ra, trong mắt anh ta long lanh
những giọt nước mắt, kêu lên một tiếng:
- Bà ngoại.
Bà cụ được một phen hoảng hồn.
Tô Hòa cũng giật nảy mình.
Nhưng sau đó mới là chuyện khiến người ta phải há mồm trợn mắt. Ôn
Nhan Khanh bước lên phía trước một bước, nắm lấy tay bà cụ, nói:
- Bà ngoại, bà giống quá bà đúng là rất giống bà nội cháu, giống quá
- Hả? - Bà cụ không biết phải làm gì, hết nhìn Ôn Nhan Khanh lại quay sang
nhìn Tô Hòa - Bé con, đây là
- Cháu được bà nội nuôi nấng từ bé, bà rất yêu cháu, nhưng cháu biết rằng
thực ra bà luôn mong có một đứa cháu gái. Vì thế lúc nhỏ cháu luôn để tóc dài, sau này bà cháu ốm rồi qua đời, để tưởng nhớ bà nên cháu đã không cắt
tóc nữa
Tô Hòa đứng bên cạnh, con ngươi như muốn bật ra ngoài. Tuy những lời này là cô chỉ cho Ôn Nhan Khanh lúc trước, nhưng cô không ngờ là anh ta lại
sử dụng thật! Thế này đúng là vô liêm sỉ quá rồi!
Trong khi Tô Hòa cứ thầm kêu than trong lòng như vậy thì Ôn Nhan Khanh
vẫn nắm tay bà cụ, nói rất lễ phép:
- Nếu cháu để tóc dài mà gây cho bà ấn tượng không tốt thì cháu thành thật xin lỗi bà. Nhưng thưa bà ngoại, cháu tên là Ôn Nhan Khanh, chữ Nhan trong
nhan sắc, chữ Khanh trong Quan Hán Khanh . Cháu là thầy dạy Tô Ngu, đồng [1'>
thời cũng là bạn của Tô Hòa ạ.
[1'> Quan Hán Khanh: Nhà viết kịch cổ điển của Trung Quốc đời nhà Nguyên. Do chữ Hán là chữ tượng hình, có nhiều từ đồng âm nhưng tự dạng và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau nên khi giới thiệu tên, thường người ta phải giải thích rõ các chữ cấu thành nên tên của mình là dùng chữ nào để tránh nhầm lẫn.
Một người phụ nữ trạc gần năm mươi tuổi từ trong nhà đi ra, ngạc nhiên
hỏi:
- Cậu là thầy giáo của Tiểu Ngu à?
Người phụ nữ ấy đoan trang, khuôn mặt tròn trịa, rất có phúc tướng, đó chẳng phải ai khác mà chính là mẹ của Tô Hòa - bà Đổng Tiểu Thanh.
Lúc này bà cụ cũng đã nghe ra đầu đuôi câu chuyện, thái độ lập tức quay
ngoắt một trăm tám mươi độ:
- Thầy giáo Ôn, mời thầy mau vào nhà, xin mời!
Ôn Nhan Khanh bước vào nhà trong sự chào đón của hai người phụ nữ, trái lại, cô con gái chính hiệu Tô Hòa lại bị lạnh nhạt cho ra rìa.
- Này Đừng có thế chứ?
Trước sự thay đổi ngoài sức tưởng tượng này, Tô Hòa giậm chân thình thịch, miễn cưỡng theo sau họ vào nhà. Lúc này mẹ và bà ngoại đã rót trà, lấy hoa quả mời khách quý. Cô bực bội bước đến ngồi xuống sofa đối diện với Ôn
Nhan Khanh, đằng hắng một tiếng rồi nói:
- Mẹ, con đã về.
- Mẹ biết rồi! - Từ trong bếp vọng ra câu trả lời do quá quen thuộc mà trở thành lạnh nhạt của bà Đổng Tiểu Thanh. Dừng một lát, bà nói thêm - Con đừng có mà ngồi mãi ở đấy như thế, mẹ đang ninh dở nồi canh, vào trông giúp mẹ để mẹ còn bổ cam mời thầy giáo Ôn.
-
Tô Hòa cảm thấy buồn bực. Trái lại, Ôn Nhan Khanh đang ngồi đố diện lại
còn liếc nhìn cô một cái, rồi nói một cách thản nhiên:
- Sao em còn không vào đi?
Tô Hòa nắm chặt tay, cố nhịn! Cô đứng dậy đi vào bếp, trên bếp gas quả
nhiên có nồi canh đang đun, mùi thơm lan tỏa khắp phòng:
- Mẹ, có phải mẹ đang nấu món chim bồ câu hầm sâm Mĩ không? Thơm quá,
cho con nếm thử nhé!
Vừa mới mở vung ra định nếm thì bà Đổng Tiểu Thanh đã bước đến phát
mạnh vào cánh tay cô:
- Nếm gì mà nếm, vẫn còn chưa nấu xong đâu! Cam mẹ bổ xong rồi, mang ra mời khách đi.
-
Tô Hòa tiu nghỉu đón lấy đĩa cam mẹ đưa cho, bước ra khỏi bếp, đặt mạnh xuống bàn trà. Vị khách quý kia đương nhiên không biết đến hai từ "khách
sáo" là gì, sau khi lau sạch tay bằng khăn giấy tiệt trùng mang sẵn theo liền
cầm ngay miếng cam lên ăn.
Tô Hòa trừng trừng nhìn anh ta. Cô tính toán đủ điều nhưng cuối cùng vẫn sót một điểm - Ôn Nhan Khanh có nhãn mác bằng vàng là "thầy giáo của Tô Ngu". Tất cả các bậc phụ huynh trong gia đình này đều giống nhau, đó là dù đối xử với khách có lạnh nhạt đến mấy nhưng hễ cứ nghe nói là thầy cô giáo của con cháu mình là đều trở nên nhiệt tình và tích cực không ai bằng.
Bà ngoại tích cực của cô nhanh chóng bưng ra một ấm trà:
- Thầy giáo Ôn có uống trà không?
- Dạ có ạ! - Ôn Nhan Khanh đặt miếng cam cắn dở xuống đứng dậy đón ấm trà
trong tay bà cụ, cái mũi hơi động đậy, lông mày nhướn lên:
- Ôi, trà Thiết Quan Âm phải không ạ?
- Đúng rồi! Đúng rồi! Ái chà, cậu chỉ ngửi mà đã nhận ra được rồi à? Quý hóa quá, thanh niên thời nay không mấy người hiểu trà được như vậy đâu.
- Cháu không những ngửi biết được đây là trà Thiết Quan Âm mà sờ vào ấm trà cũng biết được bà ngoài là người rất giỏi pha trà. Trà Thiết Quan Âm không giống các loại trà xanh khác, trà xanh thường không thể pha bằng nước sôi, nhưng trà Thiết Quan Âm lá dày và chắc, không pha bằng nước sôi sẽ không ra vị trà. Cái ấm này chắc chắn đã được hâm nóng bằng nước sôi, sau đó lại dùng nước sôi một trăm độ để pha trà.
Mắt bà cụ sáng lên. Vừa nhìn th