Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2072 lượt.

n lờ mờ, sau đó rõ dần
Cô đang ở trong một căn phòng rất đẹp và dễ chịu. Chỉ trong một giây cô
đã nhận định ngay: Đây chắc chắn không phải là nhà bà ngoại rồi! Chiếc giường đệm nước rộng rãi mềm mại nâng đỡ từng bộ phận trên cơ thể, chả trách lúc trước cô cảm thấy toàn thân rã rời không chút sức lực, chiếc đèn bàn trên tủ đầu giường được tạo hình thần tình yêu cầm mũi tên cũng hết sức thơ
mộng và lãng mạn. Đây là đâu?
Đúng lúc cô còn đang mơ hồ chưa tỉnh táo hẳn thì một âm thanh vang lên
ngay bên tai:
- Tỉnh rồi à?
Tô Hòa lập tức quay lại, thấy Ôn Nhan Khanh đang ngồi đọc sách trên sofa ở cách đó hơn ba mét.
Trời ơi! Sao lại là anh ta? Là một đứa con gái ngất đi ở trong nhà mình, lẽ
nào người đầu tiên trông thấy khi tỉnh lại lại không phải là người thân của
mình? Vì sao lai là Ôn Nhan Khanh?
- Mẹ em đâu?
- Mẹ và bà đang ở nhà.
- Đây là đâu?
- Là khách sạn ở cách nhà em năm phút đi bộ.
- Khách sạn? - Tô Hòa cuống quýt - Sao em lại đến đây? Sao bà và mẹ lại cho
phép anh đưa em đến đây được?
- À, là thế này - Ôn Nhan Khanh thủng thẳng trả lời - Em bị ngất đi, thế là đưa ra lời đề nghị "rất cá nhân" đưa em đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói em hơi thiếu máu và thiếu ngủ, phải để em ngủ một giấc thoải mái. Vì ở nhà không đủ giường nên bà và mẹ đồng ý cho em ở đây với anh.
Tô Hòa càng lúc càng cảm thấy không đúng:
- Khoan đã, cái gì gọi là đề nghị "rất cá nhân"?
- Tức là anh cho rằng em tự nhiên ngất đi có thể là do mang thai.
- Cái gì? Em em không mang thai!!! - Tô Hòa lật tung chăn đòi dậy, Ôn Nhan Khanh đặt quyển sách xuống, bước đến vừa dịu dàng vừa khéo léo ép cô trở
lại giường:
- Em cẩn thận đừng làm ảnh hưởng đến thai nhi.
- Anh mang thai thì có! - Tô Hòa giận đến mức chỉ muốn đá chết "kẻ tiểu nhân" này - Chúng ta mới chỉ một lần với nhau, làm sao đã có thể mang thai
được? Chẳng phải là anh đang diễn kịch đấy à!
- Thật vậy sao? - Ôn Nhan Khanh nheo mắt lại.
Trong lòng Tô Hòa run lên, cô bỗng dự cảm có chuyện chẳng lành.
Quả nhiên Ôn Nhan Khanh nhướn lông mày lên cười. Khi không cười trông
anh lạnh như băng, còn khi cười lại vô cùng tinh quái. Nụ cười khiến cô rợn tóc gáy.
- Một lần chưa đủ thì cố gắng thêm lần khác nhé! - Nói rồi anh ta liền bỏ dép trèo lên giường.
Tô Hòa vội ôm chăn thu mình lại phía sau:
- Khoan đã, không phải không phải là em có ý đó! Không được đâu khoan đã cứu - Âm thanh cuối cùng một lần nữa bị chìm lấp trong sự giao hòa của hai đôi môi nồng nàn.
Trong giây phút đó, suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu Tô Hòa là - Mẹ,
mẹ không giúp con gì cả
Đến ngày hôm sau, Tô Hòa càng thấm thía sâu sắc rằng mẹ đã chẳng giúp gì mình.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Nhan Khanh cứ nằng nặc kéo cô ra khỏi giường. Đôi mắt cô đỏ mọng, cô cảm thấy rất bất bình, dày vò suốt một buổi tối coi như cho qua, nhưng đằng này lại còn không để cho cô ngủ một giấc đã mắt! Còn nữa, ông trời thật không công bằng chút nào! Vì sao cùng trải qua những cảm giác ham muốn như nhau, thế mà trong khi cô thấy mệt mỏi rã rời, thì gã Ôn Nhan Khanh biến thái kia lại tỏ ra sảng khoái hiên ngang thế cơ chứ? Hiên
ngang đâu phải là để dùng vào mấy cái việc này
Trong lúc Tô Hòa còn đang đầy một bụng bất bình thì Ôn Nhan Khanh đã kéo cô ra khỏi khách sạn, khi vừa đến cổng Cục Lương thực thì một chiếc xe tải lớn chạy đến, dừng ở đâu không dừng mà lại dừng ngay trước mặt hai người.
Đang bực tức trong lòng chưa có chỗ nào để trút giận, Tô Hòa thấy thế liền
chống nạnh hét lên:
- Này, các người đừng có cản đường cản lối như vậy chứ! Đây không phải chỗ
để xe!
Cửa xe mở ra, hai người có vẻ là công nhân bốc vác nhảy xuống, đi thẳng
đến trước mặt Ôn Nhan Khanh:
- Thưa ông Ôn, đồ đạc chuyển đến đâu ạ?
- Tòa số 5, đơn nguyên 3, phòng 705.
- Vâng ạ! - Công nhân bốc vác đáp một tiếng rồi đi ra phía sau xe tải, mở cửa.
Sau đó Tô Hòa tròn mắt nhìn chằm chằm từng chiếc, từng chiếc hòm được dỡ xuống, đưa về nhà bà ngoại cô. Cô há mồm trợn mắt.
- Định làm trò gì vậy?
Ôn Nhan Khanh trả lời rất ngắn gọn, chỉ có hai từ nhưng lại khiến cô ngay
lúc đó chỉ muốn chết đi cho xong. Câu trả lời của anh ta là:
- Sính lễ.
Thế là Tô Hòa liền đi theo đám đồ sính lễ dài dằng dặc kia về nhà bà ngoại. Bà và mẹ cô cũng đang ngỡ ngàng nhìn đám công nhân chuyển đồ vào nhà.
Bà Đổng Tiểu Thanh hỏi:
- Những thứ này là?
- Hôm qua cháu đến vội quá không kịp biếu bà và bác chút quà gặp mặt. May mà đã có chuẩn bị từ trước, có điều hàng vừa gửi chuyển đến chậm mất một ngày ạ! - Ôn Nhan Khanh vừa giải thích vừa tiện tay cầm lấy một hộp giấy để lên bàn rồi mở ra - Bà ngoại, cháu biết bà thích trà, đây toàn là những thứ trà
lá cháu dày công gom nhặt. Bà xem đi ạ!
Không đợi anh nói xong, mắt bà cụ đã bắt đầu sáng lên, bà xúc động bảo:
- Chà, đây là trà Tử Quyên vẫn được người ta truyền tụng có phải không?
Nghe nói loại trà này mỗi năm chỉ sản xuất có hai trăm cân thôi! Phải vậy
không? Chà, còn cái này nữ