Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.
ấy dáng vẻ của bà như vậy, Tô Hòa liền hiểu rằng mọi việc coi như đã xong. Cả đời bà ngoại cô không có sở thích gì ngoài pha trà và tìm hiểu nghệ thuật trà, được Ôn Nhan Khanh về hùa như thế này thì bà chẳng khác nào đã vớ được của quý.
Có điều, cô vẫn còn hi vọng!
Cô nắm chặt tay, mắt nhìn về phía mẹ mình đang ở trong bếp - Mẹ à, mẹ
nhất định phải hăng hái lên, đừng có dễ dàng bị hạ gục như bà nhé!
Bà Đổng Tiểu Thanh rửa một đĩa nho, bê ra đặt trên bàn trà rồi ngồi xuống
cạnh con gái, cười tít mắt hỏi:
- Thầy giáo Ôn là thầy giáo thế nào của Tiểu Ngu vậy?
Tô Hòa trả lời thay:
- Mẹ, người ta là giáo viên trường S.S, hiện giờ là chủ nhiệm lớp Tiểu Ngu đấy.
- Ồ, chính là trường đại học thiết kế ngọc đấy à! - Bà cụ hào hứng nói chen vào - Thầy giáo Ôn, Tiểu Ngu học rất tốt phải không, tuy con bé không nghe thấy gì nhưng ngay từ nhỏ đã có năng khiếu bẩm sinh về vẽ tranh! Hơn nữa nó còn rất hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không để thầy phải xấu hổ đâu.
Ôn Nhan Khanh mỉm cười đáp:
- Vâng ạ, Tiểu Ngu rất có năng khiếu, sau này chắc chắn sẽ làm được việc lớn.
Hừ, rõ ràng vài hôm trước còn nằng nặc đòi đuổi học người ta! - Tô Hòa rủa thầm.
- Thầy giáo Ôn cùng Tô Hòa về đây có việc gì vậy? - Cuối cùng bà Đổng Tiểu Thanh cũng đề cập đến vấn đề then chốt này.
Tô Hòa thầm khen trong lòng, thật không hổ danh là mẹ mình, quả nhiên không chút hồ đó, hỏi một câu trúng tim đen.
Ôn Nhan Khanh liếc nhìn Tô Hòa, sau đó nhếch miệng nở một nụ cười vô
cùng đoan trang, vô cùng thành thật và đương nhiên cũng vô cùng khôi ngô:
- Cháu về là để cầu hôn ạ.
- Phì - Tô Hòa phun hết cả nước trà trong miệng ra ngoài, vừa hay lại trúng vào Ôn Nhan Khanh.
Cụ bà hoảng hồn vội đứng bật dậy, luống cuống lấy khăn mặt lau cho anh:
- Xin lỗi, thầy giáo Ôn không sao chứ? Mau lau đi
Bà Đổng Tiểu Thanh thì giận dữ nhìn Tô Hòa:
- Có ai như con không hả? Thật vô lễ!
- Con - Tô Hòa lại một lần nữa chịu ấm ức.
Còn Ôn Nhan Khanh tuy bị nước trà phun tung tóe khắp người nhưng không chút bối rối mà vẫn thản nhiên ngồi trên sofa, vừa lễ phép từ chối khéo không để bà ngoại Tô Hòa lau nước trà cho mình, vừa đón lấy khăn mặt, cẩn thận lau khô những giọt nước. Sau khi thong thả làm hết những việc này xong, anh gấp khăn mặt lại, để ngay ngắn trên bàn rồi ngẩng lên nhìn thẳng
vào mắt bà Đổng Tiểu Thanh, nói rành rọt từng tiếng:
- Cháu rất yêu con gái bác, vì thế hôm nay cháu đến đây xin bác hãy trao cô ấy cho cháu.
- Hụ hụ hụ hụ hụ - Tô Hòa ho sặc sụa một thôi một hồi.
- Ái chà, bé con, cháu làm sao vậy? - Bà cụ cuống lên bước đến xem Tô Hòa ra sao.
- Bà ngoại, cháu sặc sặc quá, hụ hụ hụ hụ hụ
Trong lúc hai bà cháu đang rối rít thì bà Đổng Tiểu Thanh và Ôn Nhan Khanh lại bình tĩnh ngồi quan sát. Bà Đổng Tiểu Thanh thì đang đánh giá một cách kĩ lưỡng, còn với Ôn Nhan Khanh đang bình tĩnh để bị đánh giá.
Đợi đến khi Tô Hòa khó khăn lắm mới dứt được cơn ho và lấy lại hơi thở
bình thương, Ôn Nhan Khanh mới nói tiếp, hình như là có ý khích lệ cô:
- Có một chuyện cháu vô cùng xin lỗi, nhưng bây giờ cũng đã đến lúc phải thưa với bác rồi. Tô Hòa đang mang trong bụng đứa con của cháu.
Tô Hòa trợn tròn mắt đến mức không còn có thể to hơn được nữa, sau đó
tất thảy trước mắt cô đều tối sầm, cả người ngã đổ vật về phía sau, lúc này cô
thật sự đã ngất đi.
Thế giới trước mắt cô toàn một màu đen kịt. Cô mơ hồ nghe thấy tiếng người nói, hình như là mẹ, hình như là bà, lại hình như là Ôn Nhan Khanh. Họ nói gì cô không nghe rõ. Đầu óc cô quay cuồng, có ai nói cho cô biết vì sao lại quay cuồng như vậy không? Người cô rã rời, không còn chút sức lực nào nữa.
Trong bóng tối mênh mông không biết từ lúc nào bỗng tách ra một luồng sáng, trong ánh sáng trắn có một bóng người chầm chậm lại gần cô.
A, cha ơi!
Cha đấy à? Cha ở trên trời đến thăm con phải không?
Cha nhìn cô bằng cái nhìn hiền từ vô hạn, đôi môi đôn hậu mấp máy, là cha
đang nói đấy.
Nhưng, cha đang nói gì mà con không nghe thấy vậy?
Cha lại gần con một chút, gần thêm chút nữa, lại gần thêm chút nữa đi
cha!
Cha càng lúc càng gần hơn, cuối cùng cô cũng nghe thấy những âm thanh
kia. Cha nói rằng:
- Chúc mừng
Chúc mừng gì cơ chứ?
- Phải chăm sóc đứa bé cho tốt nhé
Khoan đã, đứa bé ư? Đứa bé nào?
Cô còn đang sửng sốt kinh ngạc thì cha đã đẩy một đứa bé vào lòng cô:
- Con sắp làm mẹ rồi, phải chín chắn hơn chút nữa.
Cha! Khoan đã! Sao lại như vậy, sao cô lại sắp làm mẹ được, còn nữa, đứa
bé này là ai?
Cô cúi đầu thở gấp gáp, cùng lúc đó đứa bé cũng ngẩng đầu lên nháy mắt
với cô, gọi cô một tiếng vô cùng ngọt ngào:
- Mẹ
Đôi mắt phượng nhỏ dài tuyệt đẹp, đôi môi hình cánh cung xinh xắn, khuôn
mặt trái xoan to cỡ bàn tay người lớn, và mái tóc dài chấm vai
Đứa bé gọi cô là mẹ này giống hệt một phiên bản thu nhỏ của Ôn Nhan
Khanh!
Tô Hòa cuống quýt kêu thét lên một tiếng kéo dài, sau đó bật ngồi dậy.
Cô đã tỉnh lại.
Thế giới trước mắt lúc đầu cò