Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

ông đúng
- Còn gì nữa?
- Còn nữa? - Tô Hòa mở to mắt, vắt óc nghĩ một hồi lâu - Còn nữa, tôi
không nên chủ động nghĩ ra việc bồi thường cho anh, mà cứ chờ nhận chiếc hóa đơn đòi bồi thường từ anh là được rồi, không cần phải chủ động đem nộp mạng, và gọi điện nhiều lần cho anh trong một ngày. Nếu biết rằng phải ra
nước ngoài để sửa, thì tôi nhất định sẽ không tự mình chui đầu vào rọ đâu
Càng nghĩ, cô lại càng thấy hối hận, càng nghĩ lại càng thấy mình đáng thương, cuối cùng nước mắt của cô cũng chực trào ra.
Ôn Nhan Khanh đưa một tay lên trán, cúi mặt xuống hồi lâu không nói năng gì.
Tô Hòa không biết phản ứng ấy là vừa lòng hay không vừa lòng, đành đợi
một lúc, rồi dốc hết can đảm nói:
- Thầy Ôn, thầy có bỏ qua cho tôi không?
Ôn Nhan Khanh khẽ nhún vai.
- Thầy Ôn - Tô Hòa tiến lại gần, đang định cúi người xuống nhìn thì Ôn
Nhan Khanh bất ngờ ngẩng đầu lên, không biết có phải là cô nhìn nhầm hay không, nhưng trong khoảnh khắc anh ngẩng đầu lên, dường như cô đã thấy anh đang cười.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô lại lập tức thấy khuôn mặt ấy lạnh như băng.
Quả nhiên, vừa rồi là do cô nhìn nhầm.
- Tô Hòa! - Ôn Nhan Khanh đột nhiên gọi tên cô.
Cô vội đáp:
- Có!
- Cô không muốn phỏng vấn tôi sao?
- Có chứ! - Sau khi buột mồm nói ra câu đó, Tô Hòa mới ý thứ được rằng
có điều gì đó không ổn nên vội bịt miệng mình lại, nhưng rõ ràng là không kịp
nữa. Cô vội xua tay - Không, không, ý của tôi là
- Cô gọi điện cho tôi nhiều lần, chủ động đề nghị bồi thường, chẳng phải là
vì bài viết của cô sao?
Đúng là một câu nói trúng ngay tim đen. Con người này quả không hổ danh là giám khảo ghê gớm nổi tiếng của S.S! Nhưng cô không muốn thừa nhận như vậy, vì dường như nếu thừa nhận thì cũng có nghĩa là cô đã thua. Tô Hòa
trợn mắt, cố làm ra vẻ ngạc nhiên:
- Sao cơ? Tôi, tôi không có ý định ấy! Sao tôi lại phải làm như vậy?
- Vậy, xin hỏi cô Tô, với khoản tiền tiết kiệm chưa đến bốn con số, cô định
bồi thường tôi như thế nào đây?
Tô Hòa cảm thấy đầu như ù đi. Cô vội hỏi:
- Sao anh lại biết?
Ôn Nhan Khanh xoay chiếc laptop mà anh vùi đầu từ nãy giờ về phía Tô
Hòa. Tô Hòa lập tức cảm thấy một cơn ớn lạnh.
Trên đó là một bản sơ yếu lí lịch về cô. Kéo con chuột xuống phía dưới, có tới hơn sáu mươi mục, hơn nữa nội dung rất chi tiết, chiều cao, số đo ba vòng chỉ là chuyện nhỏ, những điều như lần đầu tiên trốn học, lần đầu tiên đi xa nhà, người bạn trai đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, tiền nhuận bút của bài viết đầu tiên là bao nhiêu đều có ở trong đó.
Tô Hòa càng đọc càng sửng sốt, càng đọc càng tức giận:
- Anh muốn gì? Vì sao lại sai người điều tra về tôi?
- Ba năm trước cha cô được điều về phòng nghiên cứu khoa học của thành
phố B, chuyên nghiên cứu về kĩ thuật phát triển bình tích điện cho các loại máy, nhưng do không cẩn thận nên đã để xảy ra cháy nổ, và không may qua đời. Mẹ cô không thể nào chấp nhận được sự thật nghiệt ngã đó, đã để cô ở lại đây và trờ về nhà mẹ đẻ ở thành phố E, hiện đang sống cùng với bà ngoại của cô, không có nghề nghiệp, sống bằng số tiền tuất ít ỏi của cha cô. Còn cô, sau khi tốt nghiệp đại học bằng cách vừa đi làm vừa đi học, đã ở lại thành phố B, vào làm ở một tạp chí nhỏ dựa vào chính năng lực của mình, bây giờ vẫn đang trong thời gian thử việc. Căn phòng mà cô thuê hiện giờ rất cũ, thường bị nước rỉ xuống, dù như vậy nhưng chủ nhà vẫn cứ đòi tăng giá thuê, nếu cô
không trả được tiền thuê nhà cho quý sau thì sẽ bị buộc ra đường
Ôn Nhan Khanh nói những lời này với vẻ rất điềm tĩnh, ánh mắt sáng ngời,
dường như có ẩn ý:
- Rõ ràng cô vẫn chưa lo được cho bản thân, nhưng vẫn rất coi trọng việc chăm sóc cô em họ. Mẹ của cô em họ không tìm được công việc, nhưng cha cô ấy là một bác sĩ chủ nhiệm, cuộc sống sẽ không có vấn đề gì. Hơn nữa, cô ấy đã trở thành học sinh của S.S, tiền đồ rất tươi sáng. Còn cô thì sao? Nếu cô đủ thông minh thì nên yên phận ngồi đây, tranh thủ thời gian mười tiếng đồng hồ của chặng đường bay để nghĩ xem làm thế nào để moi được chuyện của tôi, quan sát cuộc sống của tôi, viết một bài khiến mọi người phải xôn xao, chứ
không phải là một mực đòi quay trở về với vẻ tức giận như vậy.
Tô Hòa nhìn Ôn Nhan Khanh chằm chằm, toàn thân run lên, không biết là vì tức giận hay vì sửng sốt, Ôn Nhan Khanh nhếch môi khẽ cười, rồi chìa tay làm
động tác mời:
- Vì vậy, hãy ngồi xuống đi.
Hai chân của Tô Hòa nhũn ra, cô ngồi phịch xuống ghế. Đột nhiên cô ý
thức được rằng, mình đang đối diện với một người đáng sợ nhất mà cô chưa
từng gặp trong đời. Con người ấy không chỉ rất đáng sợ mà còn rất giỏi nữa.
Sao cô lại có thể ngốc nghếch đến như vậy, lại cứ tưởng rằng đây là một cơ hội tốt cơ chứ? Thực ra, đây chẳng khác nào chuyện chú cừu ngốc nghếch tự
đưa mình đến miêng cọp!
Tô Hòa túm chặt lấy tay của mình, trong giây lát cảm thấy lo lắng đến cùng c ực .
Nhìn thấy điệu bộ hoảng hốt của cô chẳng khác gì một con thỏ, Ôn Nhan
Khanh đẩy gọng kính lên, nói:
-