Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.
Hãy thoải mái đi, tôi sẽ không ăn thịt cô đâu.
- Vậy rốt cuộc là anh muốn gì? - Dường như cô sắp bật khóc đến nơi.
- Làm một cuộc trao đổi. Cô giúp tôi một việc, thì tôi sẽ không bắt cô bồi
thường nữa, không những thế, còn có thể giúp cô một số việc.
Tô Hòa nhìn anh nghi ngờ:
- Làm việc gì?
- Ví dụ như- Ôn Nhan Khanh chậm rãi nói - Tìm việc cho thím của cô.
- Sao cơ?
Chỉ cần để tôi nhìn thấy sự hiền từ trong đôi mắt em,
Tôi sẽ có được bí mật dịu dàng nhất của thế giới này.
Chỉ cần để tôi nhìn thấy sự mềm mại trong đáy mắt của em,
Tôi sẽ không thể nào quên được.
***
tay để hỏi: "Chào cô... Xin hỏi, cô tìm cháu, có việc gi thế ạ?"
"Có hai việc. Một là, anh Ôn nhờ tôi thông báo với cô, lệnh tỉ - tức là cô Tô
Hòa - đã đi cùng với anh Ôn để giải quyết một số chuyện, nên tối nay không
thể về nhà được".
Chị họ đi cùng với thầy Ôn sao?
"Chuyện thứ hai là, nghe nói trước đây cô chưa từng tiếp xúc với đồ họa
trên máy tính, vì thế cô đã khá lúng túng trong chuyện sử dụng một số phần mềm, đúng không? Anh Ôn sợ rằng, khi chị cô vắng nhà, cô sẽ gặp khó khăn, nên cử tôi đến đây, hỏi cô xem có muốn để tôi ở cùng cô trong thời gian chị cô vắng nhà, đồng thời thảo luận với cô một số vấn đề trong thiết kế phần mềm hay không?".
San Ni chớp chớp mắt với cô.
"Đây là sự quan tâm đặc biệt".
Thầy Ổn không chỉ đưa chị họ đi, mà còn sai người đến để dạy cô đồ họa
trên máy tính. Không biết ông thầy Ôn Nhan Khanh nổi tiếng từ xưa là lạnh
lùng và tàn nhẫn đã trở nên chu đáo từ bao giờ vậy nhỉ?
Tô Ngu cảm thấy hơi hoang mang. Nhưng vì rất ít khi từ chối ý tốt của người khác là tính cách nhất quán của cô từ xưa đến nay, nên nếu như San Ni là người do thầy Ôn phái tới, thì cô chỉ việc đồng ý là xong.
Gạt bỏ tất cả những lời nhận xét về mẹ trong lá thư ra khỏi bộ não.
Gạt bỏ tất cả những ý nghĩ rối ren ra khỏi đầu.
Chỉ cần không nhớ lại, sẽ không còn cảm thấy đau nữa. Chỉ cần không mổ
xẻ, thì sẽ trở nên trống rỗng.
Thế là, một đêm đáng lẽ sẽ rất nặng nề và bất an vì những lời trong lá thư ấy, đã thay đổi hoàn toàn do có sự xuất hiện cùa San Ni.
Khi học phần mềm đồ họa dưới sự giúp đỡ của San Ni, Tô Ngu mới phát hiện ra rằng, người mà thầy Ôn Nhan Khanh phái tới không phải chỉ là một giáo viên bình thường, mà còn là một người rất xuất sắc trong ngành, thậm
chí cô còn nghi ngờ rằng San Ni chính là một trong những người khai sáng
trong lĩnh vực thiết kế bằng phần mềm đồ họa này, bởi có rất nhiều lệnh tắt dù trong sách không hề nhắc đến, nhưng San Ni đều rất thuần thục.
Hơn nữa, khi bắt tay vào thực hành, cô còn phát hiện ra rằng, máy tính quả đúng là phát minh vĩ đại nhất trong một trăm năm qua, nó đã đơn giản hóa rất nhiều thứ trước đây vốn rắc rối và phức tạp. Ngay như vẽ đường thẳng - một việc mà trước đây cô đã phải học cả năm trời, thì nay chỉ cần một cái nháy chuột là đã có vô số những đường thẳng tăm tắp hiện ra.
Hèn chi mà Tạ Thanh Hoan nói, chỉ cần mang theo máy tính là đã mang theo tất cả.
Thời gian học tập trôi qua rất nhanh.
Tô Ngu học một mạch hơn hai mươi lệnh cơ bản, khi cô dùng phần mềm vẽ
xong một mẫu phác thảo thiết kế đồ trang sức, thì đã là một giờ đêm.
Cô trải một tấm ga mới lên giường của Tô Hòa rồi mời San Ni ngủ ở đó.
Cũng vào lúc đó, ở nơi cách xa hàng vạn dặm, Tô Hòa đang ngủ rất say
sưa, không hề biết rằng máy bay đã hạ cánh, đáp xuống thủ đô của nước Ý - Rome - thành phố có hơn một nghìn năm trăm năm lịch sử và được mọi người xưng tụng là "Thành phố vĩnh hằng".
Tô Hòa từ từ mở mắt ra.
Ánh sáng mờ mờ. Lọ hoa tươi còn đẫm hơi sương. Lớp vải voan màu tím đỏ.
Trên trần nhà màu vàng sẫm là những hình chạm trổ rất đẹp và cổ kính
mang đậm màu sắc tôn giáo, các thiên sứ nhỏ đang dang cánh bay, trông giống như có vô số những con mắt đang nhìn cô chăm chú...
Khoan đã! Đôi cánh? Đôi mắt?
Cuối cùng, Tô Hòa cũng đã nhận ra rằng có điều gì dó khác thường, cô lập
tức tỉnh hẳn, sau đó phát hiện ra rằng: Quả nhiên mình không còn ở trên máy
bay nữa!
Lúc này cô đang nằm trên chiếc giường rất rộng trải ga màu tím uất kim hương, chỉ riêng số gối thôi cũng đã có đến hơn tám chiếc, sự êm ái mà chiếc giường mang lại khiến cô cảm giác như mình đang bồng bềnh trên một đám mây.
Đưa mắt nhìn xung quanh, Tô Hòa thấy đó là một căn phòng siêu rộng, bài trí trong phòng theo phong cách cung đình châu Âu chính thống, đường viền của các vật dụng trong phòng đều được mạ vàng. Tô Hòa không nén được tò mò đưa tay ra sờ lên chiếc tủ đầu giường gần nhất, thầm nghĩ, trong thời đại giá vàng tăng vùn vụt như hiện nay, nếu cạo lớp mạ vàng ấy xuống và đem đi bán hẳn sẽ thu được rất nhiều tiền. Nghĩ vậy, cô chợt nhìn xuống quần áo trên người mình - đó là một chiếc áo bằng lụa màu xanh thẳm có thêu viền những
nhành hoa nhỏ, nhìn tiếp xuống dưới
- Ôi, ôi, ôi! Ai đã thay quần áo ngủ cho tôi thế này?!
Cô lập tức nhảy phắt xuống giường, x