Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2116 lượt.

nhưng nó không phải là chiếc điện thoại của cô! Chiếc điện thoại cũ vì bị rơi mấy lần nên phím nhấn của chữ "o" không còn nhạy nữa, bình thường phải nhấn tới mấy lần mới được, còn chiếc điện thoại này không chút hề hấn gì.
Chuyện này... là thế nào?
Cô ngạc nhiên nhìn Diệp Nhất, Diệp Nhất nhún vai, cười:
- Ha ha, bị phát hiện mất rồi... À, thực ra, điện thoại của cậu đang ở trong
tay tôi.
Nói rồi Diệp Nhất lôi ra một chiếc điện thoại khác từ túi quần. Cũng là vỏ ngoài màu trắng, các phím nhắn màu đen, mặc dù đã dùng một thời gian rồi, nhưng vì Tô Ngu rất yêu quý, giữ gìn nên nó trông chẳng khác gì đồ mới.
Tô Ngu càng không hiểu, vì sao Diệp Nhất lại giữ chiếc điện thoại ấy và mua
chiếc khác để trả cho cô?
Diệp Nhất chăm chú nhìn chiếc điện thoại trong tay, khẽ thở dài, mắt ánh
lên một vẻ xa xăm:
- Đây là chiếc điện thoại đã cứu mạng tôi, tôi thấy rất có tình cảm với nó và không muốn rời xa nó... Nhưng, phải có lời trước với chủ nhân của nó, cậu nói
xem, tôi phải làm gì bây giờ?
Lúc dó, Tô Ngu thực sự không biết nên tức giận hay nên cười, mặc dù biết Diệp Nhất đang đùa, nhưng cô không sao nghĩ ra lý do gì để từ chối, hơn nữa, cậu ta còn đền cho mình một chiếc điện thoại giống hệt như vậy, về lý mà nói cũng chấp nhận được, thế thì... thôi vậy. Cô lặng lẽ để chiếc điện thoại mới vào trong túi áo.
Diệp Nhất nhìn thấy cô cất chiếc điện thoại đi, vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên.
Tô Ngu bèn hỏi:
- Cậu, được, cho phép, đi, ra ngoài rồi à? - Hình như thầy Ôn đã nói, trong
thời gian chữa bệnh, Diệp Nhất không được phép ra ngoài cổng trường cơ
mà?
- Tất nhiên là KHÔNG - Câu trả lời của Diệp Nhất vẫn thản nhiên, khinh mạn như cũ.
Tô Ngu ngạc nhiên:
- Sao? Thế, cậu, chạy ra, cũng được à?
- Yên tâm đi! Hai giờ chiều hàng ngày là thời gian uống trà chiều của anh
họ. Trong thời gian anh ấy đọc sách, uống trà, sẽ không đế ý đến những việc khác.
- Nhưng, rất, nguy hiểm! - Nếu bọn bắt cóc ấy lại xuất hiện thì làm thế nào? Vừa nghĩ tới khả năng này, Tô Ngu lập tức cảm thấy căng thẳng.
Diệp Nhất nhìn thấy vẻ mặt ấy của Tô Ngu, bèn cười:
- Này, này, này, tôi chỉ nói là tôi không được phép, chứ đâu có nói là tôi tới
đây một mình, đừng có căng thẳng như vậy.
- Sao cơ?
Diệp Nhất chỉ tay:
- Bọn họ đang chờ tôi ở kia.
Tô Ngu nhìn theo phía tay chỉ của Diệp Nhất, quả nhiên ở phía không xa có
một chiếc xe đang đỗ, trên xe có mấy người mặc comple màu đen, đó chính là những vệ sĩ đã từng gặp Diệp Nhất lần trước. Lúc đó cô mới yên tâm, nhìn lại
Diệp Nhất. Diệp Nhất hỏi:
-Ngày Chủ nhật cậu làm gì vậy?
-Vẽ.
Ánh mắt của Diệp Nhất chợt sáng bừng:
- Cậu quyết định tham gia cuộc thi rồi à?
- Ừ ...
- Vì sao đột nhiên lại thay đổi ý định thế? - Diệp Nhất gặng hỏi.
Tô Ngu đột nhiên cúi đầu, không chịu trả lời.
Ánh mắt của Diệp Nhất nhìn xuống tay của Tô Ngu, đó là những ngón tay
con gái thon dài và trắng nõn đang dính đầy màu vẽ, rõ ràng như vậy là không sạch sẽ, nhưng không hiểu sao nó lại mang lại cảm giác thích thú và rất đẹp. Nhìn lên trên, lúc này Tô Ngu đang khẽ cúi đầu vẻ thẹn thùng và xấu hổ, ánh mặt trời chiếu trên khuôn mặt cô, trông như một viên ngọc có nước. Diệp Nhất chợt thấy trong lòng dậy lên một cảm giác rất khác thường.
- Thật sự tôi rất ngưỡng mộ cậu... - Diệp Nhất ngồi xuống bên cạnh bồn
hoa, hai tay đặt lên bệ, người ngả về phía sau.
Tô Ngu hỏi:
- Vì, sao?
Diệp Nhất ngồi thẳng dậy:
- Rất nỗ lực và tập trung làm việc, xác định phương hướng tương lai cũng
rất rõ ràng, tiến dần từng bước lên phía trước... Tóm lại, rất đáng để khiến người ta ngưỡng mộ...
- Diệp Nhất, không có, sao?
Diệp Nhất nhìn lên bầu trời, một hồi lâu sau, lắc đầu.
- Nhưng, cậu cũng học, thiết kế, ngọc, không lẽ, không phải là vì muốn,
làm, người, thiết kế, ngọc?
- Đúng là như vậy! - Diệp Nhất cười, tự chế nhạo - Vì lúc ấy tôi thấy vô vị, đúng lúc đó thì S.S chiêu sinh, tôi chỉ nảy ra ý định bất chợt, tiện thể trêu chọc ông anh họ mà thôi. Nghe nói quanh anh ấy có rất nhiều lời đồn đại.
- Sao cơ? Cậu, chưa từng gặp, thầy Ôn? - Không thể phủ định, đúng là chuyện này nằm ngoài tưởng tượng của Tô Ngu.
- Tôi lớn lên ở nhà bà ngoại ở nhà quê, không giống như quý công tử đó lớn lên ở Rome... - Diệp Nhất nói bằng vẻ thản nhiên - Tôi còn cho rằng hẳn giờ giảng của anh ấy rất thú vị, nhưng vào rồi thì mới biết, không ngờ chương trình học của S.S lại tẻ nhạt thế.
Sao lại thế được? Rõ ràng là cô cảm thấy rất hay. Ngoài việc giữ lại sự chặt chẽ toàn diện của một phần chương trình dạy học truyền thống, S.S còn có những cách thức rất riêng của mình. Cho dù đó là cách thức một tuần thi một lần rất đáng sợ như của thầy Ôn, hay là cách đối thoại với ngọc nghe qua thì có vẻ rất không nghiêm túc của Chung Bài Bài, cũng đều khiến cho cô cảm thấy đó là những phương pháp dạy rất đặc biệt và khiến học sinh tìm được
hứng thú học hành.
Đột nhiên Tô Ngu nghĩ đến một khả năng...
- Diệp Nhất, cậu, có, biết vẽ, không?
Khu