Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
ôn mặt Diệp Nhất chợt lộ ra vẻ bất an.
Lẽ nào lại như thế? Bị cô đoán trúng rồi... Tô Ngu nhìn chăm chăm vào cậu
thiếu niên trước mắt, người bạn học của cô, thậm chí có thể nói là học sinh xuất sắc nhất trong lớp, thế mà cậu ấy... lại... không biết vẽ! Không chỉ vậy, cậu còn chẳng có mấy hứng thú với việc thiết kế ngọc! Tô Ngu nhớ đến bức ảnh của Diệp Nhất hồi thi đầu vào, nhớ lại việc trong giờ lên lớp của Chung Bài Bài cậu ấy là người duy nhất không nộp bài... Thì ra! Chân tướng của sự thật
là thế này sao???
Cô không nói được câu gì trong lúc đó.
Diệp Nhất sờ lên mũi, rồi cười hà hà:
- Đừng có ngạc nhiên như vậy. Thật ra, vẽ tranh không phải là thứ mà
nghề thiết kế ngọc cần đến.
Tô Ngu tỏ ra nghi ngờ.
- Cậu có biết Hikaru no Go không? - Một câu hỏi chẳng ăn nhập gì.
Đó là gì vậy? Tô Ngu ngây người, lắc đầu.
- Thế còn Bakuman?
- Này, cậu có phải là người của thời đại này không đấy? - Diệp Nhất thở dài,
- Vậy thì nói thế này, Nhật Bản có một người rất giỏi, được mệnh danh là một họa sĩ vẽ truyện tranh hiếm có, lên là Obata Takeshi. Tài nghệ vẽ tranh của ông ấy đạt tới mức siêu đẳng, nhưng khả năng tạo dựng cốt truyện thì lại rất bình thường. Vì thế, sau đó ông ấy hợp tác với người khác, để người chuyên dựng cốt truyện, còn ông ấy thì chuyên vẽ tranh. Và thế là, từ đó đã cho ra
đời hai bộ kinh điển trong lịch sử của truyện tranh, đó là Hikaru no Go và
Bakuman.
Tô Ngu hiểu ra:
- Ý, của, cậu là, cậu là, người, viết, cốt truyện?
- Yes! Hơn nữa, đến cả người để hợp tác tôi cũng đã tìm thấy rồi
- Sao cơ? Nhanh thế cơ à?
Diệp Nhất mỉm cười nhìn cô chăm chú, ánh mắt dịu dàng, ấm áp như dòng
nước ấm khiến cho trái tìm Tô Ngu đập dồn dập. Người mà cậu ấy nói tới không phải là cô đấy chứ? Nếu đúng như lời của Diệp Nhất thì tuy việc hợp tác với cậu ấy chắc chắn sẽ là một việc rất thú vị, vì Diệp Nhất luôn làm cho người khác bất ngờ, có thể dự đoán được rằng sau này sẽ cho ra đời những tác phẩm rất tuyệt, nhưng để mình trở thành công cụ vẽ của người khác thì cô lại cảm thấy có phần không cam lòng... cô đã học vẽ trong nhiều năm như vậy, hoàn toàn không phải để làm một công cụ vẽ tranh đơn giản...
Đúng lúc cô đang thấy khó xử, thì Diệp Nhất mỉm cười xoa đầu cô. Cậu cao hơn cô một cái đầu, khi làm động tác đó, tự nhiên tới mức như thể cậu đã luyện tập nó tới cả trăm, ngàn lần rồi.
Tô Ngu ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Nhất nói rõ ràng từng tiếng và rất
nghiêm túc:
- Nhưng đáng tiếc không phải là cậu. Tôi rất hi vọng đó sẽ là cậu, nhưng cũng rất không muốn người đó là cậu.
Mặc dù lời của Diệp Nhất rất mâu thuẫn, nhưng Tô Ngu lập tức hiểu ý của Diệp Nhắt. Hi vọng mà Diệp Nhất nói tới là nếu như họ có thể trở thành cộng sự của nhau, và cùng cố gắng cho mơ ước, thì quá trình tiến lên sẽ trở nên tốt đẹp vì có sự tồn tại của người kia; còn điều cậu không mong muốn là...
Đáp án cứ quay cuồng trong đầu, nhưng Tô Ngu không dám nắm lấy và nghĩ nhiều về nó, vì rằng, vì rằng...
Kết quả, Diệp Nhất nói thẳng ra:
- Vì, như thế sẽ làm lỡ sự phát triển của cậu. Tô Ngu, cậu sinh ra là để
dành cho thiết kế ngọc.
Những đám mây mù trong đầu được xua tan, đáp án bày ra trước mặt. Đôi mắt vô cùng trong sáng của đối phương tựa như ánh sáng xua tan bóng tối, một cảm giác ấm áp lan truyền khắp cơ thể Tô Ngu.
Bỗng nhiên Tô Ngu muốn khóc. Từ nhỏ tới lớn, vì tại không nghe được nên cô đã phải rất khổ cực khi học chữ và học ngôn ngữ khẩu hình. Lúc đó, mẹ cô đã phải nghỉ công việc trong trường âm nhạc, chuyên tâm ở nhà dạy cô, kiên nhẫn từng li, từng tí. Cô không hiểu điều gì, mẹ dạy cô điều đó; cô chưa biết thì mẹ lại dùng đủ mọi cách để cho cô biết; khi cô khóc vì không thế nào lĩnh hội được, mẹ cũng khóc cùng cô; khi cô cười vì đã học được điều mới, mẹ còn cười vui hơn cô... Tuổi thơ của cô, thật sự là có thể hình dung bằng nước mắt. Tới tuổi mười ba với bao nhiêu nhọc nhằn, sau khi nhìn thấy Treasure, một ý nghĩ bỗng nhiên lóe lên trong cô...
- Mẹ, học cái này, con? - Vì gặp trở ngại trong giao tiếp nên cô ngây thơ hơn hẳn những bạn bè cùng trang lứa, Tô Ngu cầm cuốn tạp chí chạy tới chỗ mẹ đang tập đàn trong phòng. Sau khi xem cuốn tạp chí xong, phản ứng đầu tiên của mẹ không phải là nói với vẻ rất vui mừng: "Con gái ngoan, con muốn học gì cũng được", cũng không phải là câu an ủi: "Tốt lắm, con gái yêu, cuối cùng con đã tìm thấy niềm đam mê của mình rồi", mà là đôi mắt đỏ hoe, lặng lẽ nắm lấy tay cô, rồi ôm cô vào lòng.
Vì không nghe được nên cô không thể tiếp nối gene di truyền của mẹ - đi theo con đường âm nhạc... Đây có phải là điều đau khổ nhất khó nói nên lời
trong lòng mẹ chăng?
Vì không nghe được, nên những công việc cô có thể lựa chọn rất ít, thiết kế ngọc, miễn cưỡng thì cũng có thể coi là một tương lai tương đối tốt... Lúc đó,
có phải mẹ đã nghĩ như thế không nhỉ?
Sau đó, mặc dù rất cố gắng học tập và cũng được nhiều thầy cô khen,
nhưng sau khi đến S.S, cô mới cảm thấy rất rõ khoáng cách giữa mình và những người khác. Đúng