pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

sống thọ trăm tuổi!
Đôi mắt của ông già tuổi lục tuần chợt sáng bừng lên, rồi lấy lại vẻ bình
thản, ông nói một câu sau cùng với giọng nhẹ nhàng:
- Cho dù thế nào, không sao là tốt rồi. Không sao là tốt rồi
Vụ án bắt cóc Diệp Nhất đến đây là kết thúc.
Sau đó, tuy phía cảnh sát có tìm kiếm tung tích những kẻ phạm tội, nhưng
không tìm thêm được manh mối nào.
Khi cảnh sát Ngô báo cáo tình hình này cho Quý Doãn Tiên với vẻ xấu hổ,
Quý Doãn Tiên đã trả lời:
- Thôi. Kẻ thù của tôi rất nhiều. Lần này coi như là một bài học sẽ không có lần sau nữa đâu.
Sau đó, những nhân tài chống khủng bố đều rút đi.
Quý Doãn Tiên cũng đáp chuyến máy bay trở về Pháp ngay ngày hôm sau.
Còn Ôn Nhan Khanh thì thay ông ở lại trong nước, tiếp tục chăm sóc Diệp Nhất, vì cậu ta nói "đầu rất choáng váng, rất khó chịu, không thể ngồi máy bay được và cũng không muốn nhúc nhích đi đâu".
- Em thực sụ không muốn trở về cùng với cậu à? - Ôn Nhan Khanh hỏi.
Diệp Nhất nằm trên giường, mân mê chiếc gạt tàn cổ với vẻ thích thú:
- Em còn phải lên lớp học.
- Xin lỗi, nhưng anh thực sự chẳng thấy chút tình cảm yêu quý nào dành
cho nghề thiết kế ngọc ở em cả! - Ôn Nhan Khanh nói với vẻ chế nhạo.
Diệp Nhất cười:
- Vậy thì phải làm thế nào mới khiến anh cảm thấy là em yêu quý nó? Giống
Quan Tiểu Đông suốt ngày chỉ có vẽ và vẽ? Hay là giống Tạ Thanh Hoan làm cho người khác cảm thấy cô ta sinh ra là vì ngọc, thậm chí ngày ngày ôm ngọc nằm ngủ? Hay là... - Cậu ta dừng lại một chút - Giống như Tô Ngu, một lòng
mong muốn trở thành một Hạ Ly thứ hai?
Ánh mắt của Ôn Nhan Khanh tối lại.
- Thật sự là em rất tò mò, vì sao anh lại không cho bọn họ tham gia cuộc thi
"Viên ngọc hi vọng" ấy? Anh biết không, Tô Ngu luôn khao khát được trở thành người phụ việc cho Hạ Ly, cô ấy mong muốn gần như phát điên lên được.
Ôn Nhan Khanh trầm ngâm một lúc, rồi sau đó nói với giọng hết sức lạnh
lùng:
- Chính vì cô bé ấy muốn như vậy nên anh mới không cho phép dự thi.
Diệp Nhất nhướn mày, vẻ tò mò.
- Tô Ngu là người có tư chất nhất trong số bốn người các cậu... - Nhìn thấy
Diệp Nhất trề môi, Ôn Nhan Khanh cười lạnh lùng - Tất nhiên là chắc chắn cậu không đồng ý với kết luận này, vì cậu cho rằng, cậu thông minh hơn cô bé ấy.
- Em đứng về phía sự thật.
- Thôi được. Có lẽ cậu nổi bật hơn, nhưng anh lại thấy Tô Ngu có khả năng
hơn - Vẻ mặt của Ôn Nhan Khanh bình thản, nhưng ánh mắt thì rất kiên định - Muốn thiết kế ra một mẫu ngọc tuyệt thế, cần phải có đôi mắt trong sáng và
một tâm hồn không nhuốm bụi trần, chứ không phải là với một trái tim đầy
tính toán danh lợi. Đáng tiếc, cả em, anh và Tạ Thanh Hoan đều không có hai thứ dó.
Diệp Nhất ngây người.
- Có thể, Quan Tiểu Đông cũng còn tạm được, nhưng những tư chất khác
của cậu ấy quá kém. Vì thế, tổng kết lại, Tô Ngu là người hơn cả - Ôn Nhan Khanh hít một hơi thật sâu - Thậm chí có thể nói, cô bé ấy là người tốt nhất trong mấy năm qua.
Diệp Nhất không nói gì nữa, chỉ cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
- Vì thế, anh không thể để cho cô bé ấy tiếp xúc với Hạ Ly.
- Vì sao?
Ôn Nhan Khanh quay người, đẩy cánh cửa sổ, nhìn ra bầu trời cuối cùng
cũng đã hửng nắng ở bên ngoài, nói rành rọt từng tiếng:
- Vì, Hạ Ly là một kẻ biến thái.
- Phì! - Diệp Nhất cười ha hả - Một người biến thái nổi tiếng nhất của S.S
thế mà cũng có tư cách nói người khác là biến thái ư? Ha ha, em buồn cười đến chết mất thôi. Đây là chuyện đáng cười nhất mà em nghe được trong ngày hôm nay đấy... Ha ha ha...
Ôn Nhan Khanh cứ đợi cho đến khi Diệp Nhất cười chán, thôi cười, mới nói
tiếp:
- Cho dù cậu tin hay không thì Hạ Ly cũng rất nguy hiểm. Nhất là với những người cứ chìm đắm trong thiết kế thì lại càng nguy hiểm.
Diệp Nhất đùa:
- Vì anh ta sẽ khiến cho tập thể của mình phát điên tập thể à?
- Vì, anh ta sẽ dẫn họ xuống địa ngục.
Lần này đến lượt Diệp Nhất trầm ngâm.
Những ngày cuối tuần có vẻ rất yên bình và thư thái.
Ánh nắng buổi chiều lười biếng chiếu lên chiếc ghế, con Giảo Tử nằm phơi
chiếc bụng trắng v à ngắm nhìn hai nữ chủ nhân, chờ mong họ chạm đến mình.
Nhưng tiếc thay, hai nữ chủ nhân đều đang bận.
Tô Hòa đang sửa bản thảo phỏng vấn lần thứ sáu.
Kể từ ngày thứ hai sau khi cô từ Rome trở về mang theo bản thảo cuộc nói
chuyện với Ôn Khanh Nhan, Noãn Dương quả nhiên rất khen ngợi, nhưng đồng thời lại càng yêu cầu nhiều hơn. Nguyên văn lời của Noãn Dương là như thế này: "Nếu đã là của độc của Bách Báo Tương thì phải làm cho tốt. Bài đinh trong mục chuyên đề của số sau sẽ là bài phỏng vấn này, vì thế, tôi cho rằng, trong phần miêu tả nên viết sao để nắm bắt được đúng tâm lý của độc giả. Ví dụ như phần miêu tả ngoại hình của Ôn Nhan Khanh, không nên viết thẳng rằng \'khuôn mặt lạnh như băng\', mà cần phải viết một cách tế nhị, mơ màng hơn, tựa như miêu tả người trong mộng vậy, để các độc giả nữ khi đọc bài viết sẽ chốc chốc nhìn lên ảnh của anh ta, sau đó phải thốt lên câu: Đúng là đẹp thậ