Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.
cậu ta tò mò hỏi:
- Diệp Nhất, cậu đã viết gì vậy?
Diệp Nhất lắc lắc ngón tay, chậm rãi đáp:
- Đức Phật dạy rằng, những điều không thể nói thì không thể nói ra được
Đúng lúc đó thì điện thoại của Tô Ngu rung, cô mở ra xem, là tin nhắn của Diệp Nhất: "Khiếm khuyết duy nhất của BLOOD là Tô Hòa khẳng định rằng chị ấy không thích nó, bởi vì nó không cay".
Cho dù Tô Ngu có dè dặt, dịu dàng đến mấy nhưng khi đọc tin nhắn này cũng không nhịn được cười. Thói quen ẩm thực lớn nhất của chị Tô Hòa chính là rất thích ăn cay, món nào cũng phải thật cay thì mới thích. Diệp Nhất dùng cách trả lời kiểu này để đối phó với thầy giáo chứng tỏ cậu ta đã thấy được mối quan hệ vượt quá mức bình thường giữa Ôn Nhan Khanh và Tô Hòa, và lấy đó để châm chọc.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Tô Ngu đưa tin nhắn này cho Tô Hòa xem, đồng thời kể lại chuyện xảy ra trong giờ học. Nhưng Tô Hòa nghe xong không
những không cười mà còn trợn tròn mắt, nói:
- Khoan đã! Em nói gì? Ôn Nhan Khanh bắt em thôi học à?
- Việc này - Tô Ngu nghẹn lời. Cô vốn nghĩ mọi chuyện đều đã giải quyết xong xuôi rồi, không cần phải nói cho chị họ biết nữa để chị khỏi lo lắng, nhưng hôm nay chỉ vì muốn chia sẻ với chị câu chuyện thú vị này mà cô đã lỡ miệng nói ra.
Tô Hòa vụt đứng dậy, xắn tay áo lên:
- Để chị đi tìm anh ta tính sổ!
- Chị ơi, khoan đã! - Tô Ngu sợ hãi, vội vàng kéo Tô Hòa lại.
- Thật quá đáng, anh ta dựa vào cái gì mà đòi đuổi học em! Kể cả lúc đó anh
ta có nói rằng không cho sinh viên trường S.S tham gia cuộc thi đó thì đấy cũng chỉ là quy định của một mình anh ta mà thôi, còn trường S.S không hề có quy định này. Khắp trong và ngoài nước từ xưa đến nay cũng không thấy có trường nào đuổi sinh viên chỉ vì lén lút tham gia cuộc thi thiết kế cả. Không
được, chị nhất định phải đi nói lí với anh ta, đòi lại công bằng cho em!
- Không cần đâu, chị! - Tô Ngu tuy không hoàn toàn hiểu hết nhưng biết rằng chị mình đã rất tức giận, vì thế ra sức xua tay giải thích - Diệp Nhất, đã giải
quyết rồi, hôm nay em, lên lớp học, thầy giáo Ôn, không nói gì cả
- Thế cũng không được! Rõ ràng em đã quang minh chính đại thi đỗ vào trường bằng thực lực của mình! Dựa vào cái gì mà em lại phải ngậm đắng nuốt cay, nhìn thái độ của người khác để mà lên lớp học giống như một cô vợ bé bị khinh bỉ như vậy? - Tô Hòa càng nghĩ càng giận, không nói thêm gì nữa mà lập tức mở khóa xe, đi tìm Ôn Nhan Khanh.
Tô Ngu khuyên không được, chỉ còn cách gửi tin nhắn cho Diệp Nhất cầu
cứu: "Chị mình đi tìm thầy giáo Ôn nói lí rồi, làm thế nào bây giờ?".
Chưa đầy mười giây sau, Diệp Nhất gửi tin trả lời: "Cầu chi bất đắc ". [1'>
[1'> Nghĩa là "Cầu mà không được". Đây là một câu trong bài Quan thư trong Kinh thi.
Hả? Chuyện này là sao vậy?
Lẽ nào Diệp Nhất trả lời như vậy không phải là chỉ để chọc tức Ôn Nhan
Khanh mà còn tính toán cả đến chị họ của mình nữa à?
Nhìn ra đêm tối như mực bên ngoài cửa sổ, Tô Ngu bất giác nghĩ: Hơn mười giờ rồi, chị còn đi tìm thầy giáo Ôn vào lúc này liệu có chuyện gì
không?
Ngày hôm sau cô đã có câu trả lời, đó là:
Có chuyện!Hồi 14.2
Chuyện rất lớn là đằng khác.
Tô Hòa đứng bên ngoài cánh cửa bằng gỗ hắc đào.
Nhìn. Nhìn. Và nhìn.
Cô nhìn tay nắm cửa, đã năm phút rồi.
Năm phút, chừng đó thời gian cũng đã đủ để làm nguội lạnh ý chí hào hùng
và một bầu máu nóng của cô lúc trước, thay vào đó là sự nhút nhát và sợ sệt sau khi đã bình tĩnh suy nghĩ.
Sau cánh cửa này đã từng xảy ra một chuyện. Vừa mới nghĩ lại, cô vẫn còn cảm thấy sợ run cầm cập, rồi không muốn bước vào trong nữa. Sau đó cô lại tự an ủi mình rằng chỉ thôi vậy, dù sao thì Tiểu Ngu cũng không bị tổn hại gì, vì thế cô chẳng cần phải miễn cưỡng ra mặt làm gì nữa. Nghĩ vậy, cô lặng lẽ chuẩn bị bước đi.
Nhưng chân trái vừa mới nhúc nhích thì bỗng nghe "cạch" một tiếng, khóa được mở, cánh cửa bật mở ra.
Tô Hòa nhìn qua khe cửa từ dưới lên trên. Cô nhìn thấy trước tiên là một đôi dép lê màu trắng, những sợi lông nhung trên dép không dính một chút bụi bẩn; tiếp đến là hai cẳng chân thon dài trơn bóng; nhìn tiếp lên trên là chiếc áo dài bằng chất liệu nhung giống như chiếc dép ở dưới, vừa mềm vừa trắng,
khiến cô rất muốn sờ vào
Tô Hòa không biết ma xui quỷ khiến thế nào đưa tay ra sờ một cái, quả nhiên cảm thấy mềm mượt hệt như cô tưởng tượng. Không kìm lòng được, cô
sờ rồi lại sờ tiếp, cho đến khi nghe thấy một tiếng hỏi:
- Đã sờ đủ chưa?
Lúc này cô mới bừng tỉnh! Mình đang làm gì vậy! Cô vội ngẩng đầu lên. Ôi, sao lại chính là Ôn Nhan Khanh! Liên tiếp mấy câu hỏi "Ai? Ai? Ai?" vang lên trong đầu khiến cô hốt hoảng sợ hãi. Rồi cô ảo não buông thõng tay, cúi gằm
mặt xuống.
Ôn Nhan Khanh chằm chằm nhìn cô trong mấy giây, rồi lùi lại một bước
nhường lối:
- Vào đi.
Thế là Tô Hòa cúi đầu bước vào phòng làm việc của Ôn Nhan Khanh giống như một cô học trò nhỏ, sau đó ngó nghiêng nhìn quanh, không dám nhìn vào thân hình đang mặc chiếc áo ngủ kia.
Ôn Nhan Khanh hoàn toàn không đ