Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.

vũ trụ Mĩ từng gặp phải một vấn đề khó, họ phát hiện ra rằng mực viết không thể chảy được khi vật thể bị mất trọng lượng trong điều kiện chân không trên vũ trụ, vì thế không có cách nào dùng bút để viết được. Thế là họ tập trung tìm cách giải quyết. Nhưng trong cùng thời điểm đó, người Nga lại giải quyết phiền phức này một cách vô cùng đơn giản: dùng bút bi.
Tô Ngu nghĩ thầm: A, đúng rồi, dùng bút bi là có thể viết được rồi!
Hình như thấu hiểu được tâm tư của cô, Ôn Nhan Khanh nhướn đôi lông
mày lên:
- Các em đều cảm thấy người Nga thông minh hơn người Mĩ phải không?
Chẳng lẽ không phải vậy sao?
Ôn Nhan Khanh nói tiếp:
- Rất nhiều năm sau đó, một kĩ sư tên là Fisher đã phát minh ra loại bút áp lực chân không, đặt tên là Bút vũ trụ AG7, nó đã giải quyết được vấn đề này. Bút bi chỉ có giá 5 hào, còn loại bút này có giá lên tới hơn hai triệu đôla. Đương nhiên các em có thể nói rằng vị kĩ sư kia đúng là dở hơi, chỉ cần bỏ ra 5 hào là làm được việc rồi, cớ gì phải tiêu tốn đến hai triệu đôla? Nhưng bút vũ trụ là một bước tiến lớn về khoa học kĩ thuật của nhân loại, còn bút bi chỉ là sự khôn vặt mà thôi. Thỏa mãn với hiện tại sẽ không thể tiến bộ được. Con người cần phải có tham vọng, không bao giờ được thỏa mãn.
Anh chỉ lên BLOOD trên màn hình lớn.
- Nếu tất cả mọi nhà thiết kế đều thỏa mãn với miếng hổ phách này thì các tác phẩm sẽ không thể nào ra đời nhiều hơn, đẹp hơn được, nếu Quý Thị thỏa mãn với miếng hổ phách này thì chắc chắn nó sẽ nhanh chóng đi đời nhà ma - vì thế, yêu cầu thầy đề ra cho các em hôm nay là phải nghi ngờ nó! Xoi mói nó! Thách thức nó! Lật đổ nó! - Tuy Ôn Nhan Khanh trầm mặc ít nói nhưng
mỗi khi mở miệng là luôn có sưc tác động vô cùng lớn đối với người khác.
Vì thế, sau khi bài diễn thuyết dài dòng này kết thúc, vẻ mặt Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan đều lộ rõ sự say mê thích thú. Còn Ôn Nhan Khanh lại nhìn chằm chằm vào mặt Tô Ngu, có vẻ như đang khiêu khích cô - Em dám không? Là một đệ tử trung thành nhất của Hạ Ly, liệu em có dám khiêu chiến
với tác phẩm tiêu biểu, thành công nhất của anh ta hay không?
Tô Ngu cắn môi, nỗi xúc động lúc này thật khó tả.
Mười phút trôi qua, cô chưa cầm bút.
Hai mươi phút trôi qua, cô vẫn chưa cầm bút.
Sau 30 phút, Tạ Thanh Hoan là người đầu tiên giơ tay:
- Thưa thầy, em xong rồi.
Sau một giờ, vào lúc tiếng chuông vang lên, Quan Tiểu Đông cũng chậm chạp nộp bài một cách miễn cưỡng.
Ôn Nhan Khanh đi đến trước mặt Diệp Nhất:
- Bài làm của em đâu?
Bấy giờ Diệp Nhất mới cầm bút, viết mẫy chữ như rồng bay phượng múa giao cho Ôn Nhan Khanh.
Còn Tô Ngu ngồi bên cạnh Diệp Nhất chỉ lặng lẽ nhìn các bạn, đúng lúc cô đang do dự không biết nộp bài mới chỉ viết chưa đầy vài dòng kia như thế nào
thì Ôn Nhan Khanh nói:
- Tốt, sau đây chúng ta xem đáp án! - Nói xong liền quay trở lại chỗ máy chiếu.
Thầy Ôn đã không để mắt đến mình rồi. Ý nghĩ này khiến cho Tô Ngu bỗng nhiên đỏ bừng mặt. Bài làm của cô vẫn đang giơ lên trên không, thầy giáo không nhận. Có phải điều này cũng có nghĩa là, mặc dù Diệp Nhất đã giúp cô bày mưu tính kế tìm biện pháp để vẫn được ở lại trường nhưng trong mắt Ôn Nhan Khanh thì đã hoàn toàn không có sự tồn tại của cô nữa rồi hay
không?
Hai hàng lông mi của Tô Ngu bắt đầu run rẩy như cánh bướm.
Một bàn tay đưa ra. Tô Ngu không cần ngẩng lên nhìn cũng biết ngươi giải
vây cho mình chỉ có thể là Diệp Nhất.
Thấy cô mãi không ngẩng đầu lên, Diệp Nhất lại viết liến láu mấy chữ lên
giấy, sau đó đẩy đến trước mặt cô. "Cậu không muốn biết khiếm khuyết được
Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông nêu ra là gì à?".
Tô Ngu lập tức ngẩng lên.
Diệp Nhất lại một lần nữa nhắc nhở cô. Đúng vậy, so với bản thân bài giảng
thì thái độ của thầy gióa có nghĩa lý gì? Rõ ràng cô đến trường S.S này là để học lấy kiến thức chứ không phải để lấy lòng thầy giáo.
Hơn nữa, cô thật sự muốn biết Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông có thể lôi ra được khuyết điểm nào của BLOOD.
Cô bèn vội nhìn thẳng vào Ôn Nhan Khanh.
Phía đằng kia, Ôn Nhan Khanh đang quét đáp án của mọi người vào máy
tính, sau đó nói:
- Chúng ta xem đáp án của Quan Tiểu Đông trước.
Ôn Nhan Khanh nhấn vào phím quay lại, đáp án của Quan Tiểu Đông từ từ hiện ra trên màn hình chiếu, dài khoảng một phần năm trang, chữ viết xiêu vẹo, bôi rồi lại gạch, gạch rồi lại sửa, xem ra cũng thiếu sức mạnh giống như chủ của nó vậy.
"Trước tiên, một món đồ trang sức không được thoát li khỏi định nghĩa của nó. Ban đầu, trang sức ra đời do nhu cầu của nghi thức tôn giáo và trang trí. Sau đó, nó dần dần phát triển thành các đồ vật có tính thẩm mĩ và tính thực dụng, có khả năng truyền đạt thông tin và biểu đạt tình cảm. Vì thế, tôi cho rằng tác phẩm BLOOD này nhìn bề ngoài đúng là rất bắt mắt, màu sắc cũng rất diêm dúa, tuy nhiên khi đeo lên cổ phụ nữ lại có gì đó rất kì quái, bởi vì máu là tượng trưng cho sự chẳng lành, phụ nữ đeo trang sức là để tôn thêm
sắc đẹp và may mắn chứ không phải là để chuốc lấy sự chẳng làn