Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.

ngủ đi! - Tô Hòa không giải thích gì, khép cửa ngăn cách với gian Tô Ngu đang nằm rồi vội vàng vào nhà vệ sinh, đóng cửa đánh "sầm" một tiếng.
Nhà vệ sinh tĩnh lặng. Tô Hòa mở vòi nước ào ào, tiếng nước chảy trong
trẻo mà chân thực. Cô nhìn vào trong gương, không giấu nổi vẻ sợ hãi, chầm chậm kéo cổ áo ra, để rồi sau đó lại thất vọng, những hi vọng hão huyền đã hoàn toàn tiêu tan.
Bởi vì
Trên da thịt toàn là vết màu đỏ.
Trời ơi, làm sao đây, làm sao đây? Cô, cô, cô đã không còn trong trắng
nữa, hu hu
Nước mắt cô chảy đầm đìa. 






Bởi vì thấy em cô đơn, nên muốn chia sẻ niềm vui với em;
Bởi vì thấy em kiên cường, nên muốn bảo vệ sự dũng cảm của em.
Em là cô gái anh yêu nhất trên thế gian này,
Vì thế
Hãy lấy anh em nhé!
ra giữa hai người đã xảy ra chuyện gì rồi?
Lúc đến trường kể chuyện này cho Diệp Nhất nghe, cậu ta cười sằng sặc
hệt như một con cáo, lại còn bảo:
- Đừng lo cho họ, yên tâm đi, hai người này không thể có chuyện gì đâu.
- Nhưng, trông chị, rất lạ
- Đang trong giai đoạn ban đầu, điều đó là khó tránh khỏi! - Diệp Nhất phẩy tay.
Đến cậu ta cũng nói như vậy nên Tô Ngu quyết định không cần nghĩ nữa. Cô luôn tin tưởng Diệp Nhất hơn bất kì ai trên thế gian này, cậu ta đã nói như vậy thì nhất định là không có chuyện gì rồi.
Nhưng dẫu sao thì Tô Ngu cũng đã quá lạc quan. Bởi vì, đối với Tô Hòa mà
nói, đúng là đã có chuyện, quả thật là đã xảy ra chuyện rất, rất, rất lớn rồi!
Trong căn phòng khách nhỏ chật chội, cô và Ôn Nhan Khanh ngồi ở hai phía đối diện của sofa, yên lặng nhìn nhau đã hơn mười phút. Cô đương nhiên là thấy vô cùng căng thẳng, tủi hổ, cộng thêm một nỗi oán hận không nói nên lời; còn Ôn Nhan Khanh, lại ung dung tự tại đến mức không thể ung dung tự tại hơn được nữa.
Bời vì, ngay từ lúc vừa bước vào anh ta đã ngồi lì trên sofa không đứng dậy, một thành viên khác trong căn phòng này cũng đã chào đón anh ta, đó là -
chú mèo Giảo Tử.
Con Giảo Tử cất tiếng "meo meo" rồi nhảy lên đùi anh ta, sau đó lật ngửa bụng đòi được vỗ về. Tô Hòa ở bên cạnh thấy thế nghiến răng - con mèo chết
tiệt! Chết tiệt thật, chết tiệt thật, chết tiệt thật!
Thế là Ôn Nhan Khanh liền vỗ về nó, còn Giảo Tử cất tiếng "gừ gừ, gừ gừ", người và mèo vô cùng hòa thuận, yên lành. Tô Hòa giận đến muốn thổ huyết - nhớ lại lúc Tô Ngu mới chuyển đến đây ở, phải mất một tháng Giáo Tử mới chính thức cho con bé ôm ấp vỗ về. Ấy vậy mà một người ngoài như Ôn Nhan Khanh mới đến chưa đầy một phút, nó đã chủ động dính chặt lấy rồi.
Hừm, tên họ Ôn biến thái này quả nhiên có sức hấp dẫn đối tượng cùng
giới! Hiệu quả cả với con mèo đực đã bị thiến này!
Ôn Nhan Khanh đột ngột mở miệng:
- Anh khát rồi.
Mặc kệ anh! Tô Hòa bực tức nghĩ thầm: Vừa rồi sơ ý chưa nhìn rõ xem là ai đã vội mở cửa cho anh vào, bây giờ hối hận cũng đã muộn, lại còn đòi rót trà
cho uống nữa à, đừng mơ!
Ôn Nhan Khanh đợi một lát rồi lại nói:
- Sáng thứ sáu anh thích uống nhất là hồng trà Timberland của Anh.
- Xin lỗi, nhà dân nghèo không có loại trà này.
- Anh mang theo đây rồi.
- Hả? - Tô Hòa sững người, sau đó thấy Ôn Nhan Khanh từ từ lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, đặt lên bàn trà.
- Pha bằng nước 950C, hai thìa đường, cảm ơn.
-
Độ C cái em gái anh ấy! Tô Hòa giận đến nỗi chỉ muốn đá một cái cho anh
ta bay ra ngoài. Tại sao con người này lại có thể ngồi ở đây như thể không có chuyện gì xảy ra, lại còn không biết xấu hổ sai cô làm này làm nọ nữa chứ? Anh ta không hề có ý xin lỗi vì chuyện xảy ra tối qua hay sao? Có thể, có người không chừng còn cho rằng được người đàn ông kiểu mắt để trên đỉnh đầu này để ý và đến nhà đã là vinh hạnh lắm rồi, nên một cô bé lọ lem như cô phải
cảm động quỳ xuống hôn chân anh ta mới đúng?
Dựa vào cái gì vậy!
Tô Hòa xô chiếc ghế sofa, đứng phắt dậy:
- Anh cút đi!
Ôn Nhan Khanh nhếch đôi lông mày lên, trong ánh sáng ban mai lúc mờ lúc tỏ, trông anh vẫn rất hấp dẫn và phong tình.
A a a!!! Vì sao cô lại phải chịu sức hấp dẫn của sắc đẹp như vậy? Tô Hòa
buồn bực vò đầu bứt tai, quay mặt đi gào lên:
- Tóm lại, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh, anh đi đi!
- Em chắc chứ?
- Chắc rồi, chắc lắm rồi! Đi ngay đi! Phiền quá!
Ôn Nhan Khanh sờ vào tai Giảo Tử khiến nó dễ chịu nhắm mắt lại. Anh
buồn rầu thở dài:
- Nhưng lúc này anh lại không thể đi được.
- Cái gì! - Tô Hòa nổi điên, chắc là mình phải xuống nước một chút, ồ không, xuống nước một giây là anh ta sẽ được thể lên mặt ngay.
Đúng vào giờ phút then chốt này, Ôn Nhan Khanh đã nói một câu có tác
dụng kì diệu hệt như một câu thần chú, khiến mọi bực bội, tức giận trong cô
đều tan biến hết. Anh ta nói rằng:
- Kẻ theo dõi kia đang ở bên dưới nhà em, anh đang bảo vệ em đấy.
Tô Hòa đờ người ra vài giây, phản ứng đầu tiên của cô là chạy ngay đến bên cửa sổ thò đầu ra nhìn xuống dưới - quả nhiên bên cạnh đám cây bụi có một gã đàn ông gầy nh