Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.
h này
Ôn Nhan Khanh liếc sang Quan Tiểu Đông:
- Đây là đáp án của em đấy à?
Tô Ngu cũng quay sang Quan Tiểu Đông, thấy cậu ta đang run rẩy đứng
dậy, vừa lau mồ hôi vừa nói:
- Việc này, việc này em thật sự cảm thấy tác phẩm này trên tất cả các mặt, từ ý tưởng cho đến lựa chọn chất liệu, tạo hình hay là quan điểm nghệ thuật cũng đều không có điểm gì bắt bẻ được.. Em xin lỗi thầy! Học trò kiến thức nông cạn nên không tìm ra được lỗi nào cả, em xin lỗi! - Nói xong ra sức khom lưng tỏ ý xin lỗi.
Ôn Nhan Khanh phẩy tay bảo thôi.
Quan Tiểu Đông như trút được gánh nặng, lập tức ngồi xuống.
Đáp án thứ hai là của Tạ Thanh Hoan.
Đáp án của Tạ Thanh Hoan văn hay ảnh đẹp, so với của Quan Tiểu Đông
đúng là một trời một vực.
Phía trên là hình vẽ kết cấu của BLOOD, được chia thành 3 khu vực, phân biệt bằng 3 mảng màu khác nhau, đồng thời đánh kí hiệu 1, 2, 3. Phía dưới là thuyết minh tương ứng với 3 phần trên.
Chiếc bàn khẽ rung, Tô Ngu quay lại nhìn, thấy Tạ Thanh Hoan đã đứng
dậy, hỏi:
- Thưa thầy, em có thể tự thuyết minh cho đáp án của mình được không ạ?
Ôn Nhan Khanh gật đầu. Tạ Thanh Hoan liền bước đến, tự mình điều khiển máy tính, cho hình ảnh phóng to ra.
- BLOOD có ba khiếm khuyết, thứ nhất là ở thân dây chuyền.
Cô ta chỉ chuột vào phần dây chuyền.
Vì Tạ Thanh Hoan nói rất nhanh nên Tô Ngu không nhìn cô ta nói mà tự
mình đọc luôn phần chữ ở phía dưới. Trên đó viết:
1. Thân dây chuyền làm bằng vàng. Xét trên góc độ thẩm mĩ, hổ phách có màu
cam đỏ, không thích hợp với thân dây chuyền màu vàng, bởi vì chúng đều là màu nặng nên nếu kết hợp với nhau sẽ trở thành tầm thường. Nếu như lựa chọn chất liệu dây chuyền bằng bạc thì có thể nói rằng tác phẩm sẽ mang dáng vẻ cổ điển và thanh nhã hơn nhiều, đồng thời cũng phù hợp với bản chất hóa thạch cổ xưa của hổ phách hơn.
2. Khoen móc. BLOOD chỉ có một khoen móc, như thế cũng có nghĩa là nó không thể điều chỉnh được độ dài. Nếu người đeo nó mặc áo hở ngực, nó sẽ vừa khéo nằm ngay phía trên ngực. Nhưng nếu người đeo mặc áo len cao cổ thì hiển nhiên là nó không đủ dài. Một nhà thiết kế lão luyện mà lại để tác phẩm của mình có nhiều thiếu sót như vậy thì thật là không thể tưởng tượng được. Vì thế, mặc dù trông sợi dây chuyền này rất đẹp nhưng đó chỉ là vẻ đẹp bên ngoài chứ không phù hợp với yêu cầu đa dạng của đồ trang sức.
3. Lợi ích. Đây là khiếm khuyết nguy hiểm nhất. Đối với một công ty đá quý, mục tiêu là làm thế nào để có được lợi nhuận lớn nhất. Hiện nay trên thế giới chỉ có duy nhất miếng hổ phách tự nhiên có màu đỏ máu giống như BLOOD, vì thế tập đoàn Quý Thị có thể bán sợi dây chuyền không thể phục chế này với giá rất cao, tuy nhiên lại không hề có tác dụng gì nếu như nói về tính phổ biến của hàng hóa. Một món hàng thực sự được coi là kinh điển cần phải là thứ mà tất cả mọi người đều có thể thưởng thức được chứ không phải là tự ngẫm tự khen. Vì thế, tôi cho rằng đây là khiếm khuyết lớn nhất của BLOOD. Loại dây chuyền như thế này, chỉ cần một sợi là đủ rồi. Nếu mỗi nhà thiết kế đều đi theo mục tiêu này thì sẽ không có lợi nhuận, mà không có lợi nhuận thì sẽ không thể đem đến cơ hội buôn bán, không có cơ hội buôn bán thì sẽ đánh mất càng nhiều cơ hội để trở thành kinh điển.
Tô Ngu đọc một mạch cho đến câu chữ cuối cùng, lồng ngực tắc ngẹn giống như bị một thứ gì đó chèn chặt, đồng thời ngày càng nặng nề và khó chịu hơn cùng với những câu chữ kia. Tạ Thanh Hoan phân tích ba điểm này không phải là không có lí. Tuy nhiên chừng đó là không đủ để cô có thể tiếp thu được quan điểm này.
BLOOD phải là một tác phẩm hoàn mĩ.
Làm sao lại có thể vỡ tan như bong bóng xà phòng như vậy được?
Cô ngẩng đầu lên nhìn Tạ Thanh Hoan đang đứng cạnh máy tính, thấy cô
ta cúi gập người về phía Ôn Nhan Khanh, nói:
- Thưa thầy, em trình bày xong rồi ạ.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua tấm rèm nhung, phản chiếu khiến khuôn mặt cô ta hiện lên xinh đẹp giống như một nữ hoàng đứng giữa đám đông, kiêu hãnh nhưng chói mắt.
Cô ta khiến cho một người xưa nay vốn rất kiệm lời khen ngợi người khác
như Ôn Nhan Khanh cũng phải thốt lên:
- Tự tin, tài hoa. Tạ Thanh Hoan, hai điều này sẽ có lợi cho em trong suốt cuộc đời đấy.
Tạ Thanh Hoan cười duyên:
- Em cảm ơn thầy ạ!
Ôn Nhan Khanh ra hiệu cho Tạ Thanh Hoan trở về chỗ của mình.
Khi trở về chỗ ngồi, cô ta nhìn thẳng vào mắt Tô Ngu, dáng vẻ vô cùng đắc
ý.
Tô Ngu vội quay nhìn sang chỗ khác.
Đồng hồ treo trên tường đổ chuông, màn hình chiếu bắt đầu nhấp nháy, lại
đến giờ nghỉ.
Ôn Nhan Khanh, lúc này đang đứng trước màn hình, gật đầu:
- Được rồi, hôm nay chúng ta học đến đây - Trong mắt anh lóe lên một cái nhìn tức giận, đồng thời lạnh lùng nói - Diệp Nhất không cần phải nói gì cả, bài làm của cậu ta không có giá trị gì để tham khảo! - Nói rồi vơ tất cả các tờ đáp án trên bục giảng và rảo bước đi ra ngoài.
Hả? Diệp Nhất? Diệp Nhất sao vậy? Tô Ngu ngoái đầu nhìn lại, nhưng chỉ
thấy cậu ta cười ha hả.
Quan Tiểu Đông ngồi cạnh