Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2122 lượt.

ong suốt, vừa mềm vừa bóng, cùng với màu sắc tựa như da trời càng làm tôn thêm nước da trắng ngần, mái tóc đen bóng, trông cô thực sự rất xinh đẹp. Tay phải cô vẫn đeo chiếc vòng Thiên sứ do Hạ Ly tặng, chân đi đổi giầy mũi vuông nhỏ cùng màu. Trên người cô, màu đỏ và màu xanh vừa đối lập, vừa làm nền cho nhau, vô cùng hòa hợp và đẹp đẽ.
Tuy quần áo và giày của cô không phải là hàng hiệu, tuy cô cao chưa đến một mét sáu, tuy ngũ quan của cô đều ngắn, đồng thời không được xinh đẹp như Tạ Thanh Hoan, nhưng cô đứng ở đó lại mang một dáng vẻ vô cùng đặc biệt.
Rõ ràng Diệp Nhất rất thích thú khi thưởng thức dáng vẻ này, dùng tay ra hiệu, nói: "Giày và vòng đeo tay kết hợp với nhau đẹp lắm. Cậu không những là nhà thiết kế đá quý mà nếu làm nhà tạo mẫu thời trang cũng được lắm đấy".
Tô Ngu không nhịn được cười. Diệp Nhất luôn có thể khiến cô cười một
cách rất dễ dàng. Còn cô, đã từng có lần vì một sự ghen ghét tế nhị mà định vạch rõ ranh giới với gã con trai đáng yêu nhất thế gian này. Mình ngốc thật
đấy!
Tạ Thanh Hoan nhìn thấy cảnh tượng ấy thì càng thêm căm ghét, Diệp Nhất đã học được cách sử dụng ngôn ngữ bàn tay để trò chuyện!!! Cậu ta đã vì con nha đầu kia mà học ngôn ngữ dành cho người câm điếc!!! Cô ta đỏ mặt,
tức giận hỏi:
- Diệp Nhất, sao nó vẫn còn ở đây?
Diệp Nhất nghẹo đầu về một bên, chậm rãi đáp:
- Chuyện này cô nên đi hỏi thầy giáo Ôn thân thiết đáng kính của cô ấy.
- Cậu! - Tạ Thanh Hoan thở gấp.
Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, cái bóng mảnh khảnh của Ôn Nhan Khanh đã lập tức xuất hiện ở cửa.
Tạ Thanh Hoan vội nhìn ra, vẻ chờ đợi.
Kết quả, Ôn Nhan Khanh nhìn khắp một lượt bằng ánh mắt sắc lạnh như
băng, sau đó bước vào lớp, đứng trước bảng đen, chỉ nói vẻn vẹn hai chữ: "Kiểm tra".
Trong gian phòng học rộng rãi và đẹp đẽ, lặng yên không một tiếng động.
Tạ Thanh Hoan nặng nề ngồi bịch xuống ghế, không biết là thất vọng nhiều
hơn hay chán nản nhiều hơn. Mà cho dù có không vừa ý đến mấy thì cô ta cũng vẫn hiểu rằng đây không phải là lúc để gây chuyện chất vấn vì sao thầy giáo vẫn cho Tô Ngu được ở lại.
Còn đối với Tô Ngu, cô lại càng hồi hộp lo sợ.
Thầy giáo Ôn rõ ràng là đã nhìn thấy cô nhưng lại tỏ vẻ thờ ơ như không
thấy, hoàn toàn coi như không có sự tồn tại của cô, vẫn giống như trước đây, vừa vào lớp là kiểm tra ngay. Thái độ như vậy rốt cuộc là có ý giữ cô lại hay là
đuổi cô đi đây?
Cô không chịu được nên quay sang nhìn Diệp Nhất, Diệp Nhất nháy mắt với cô, ý bảo "Yên tâm đi". Cô liền cảm thấy yên tâm một cách rất lạ lùng, trở về với vẻ hiền lành, yên lặng thường ngày.
Chỉ cần có Diệp Nhất bên cạnh là cô không còn thấy sợ gì nữa.
Cô không sợ.
Trên bục giảng, Ôn Nhan Khanh mở máy chiếu, giữa màn hình màu đen
hiện lên hai chữ lớn: KHIẾM KHUYẾT.
- Đúng vậy, khiếm khuyết - Anh đứng bên cạnh màn hình chiếu, chậm rãi nói - Một nhà thiết kế giỏi đồng thời cũng phải là người giỏi phán đoán. Nền giáo dục truyền thống làm cho phần lớn mọi người đều quen với việc nhìn nhận, đánh giá vật phẩm theo quan điểm tốt. Nhưng lần kiểm tra này không như vậy. Mục tiêu của các em là phải tìm được khiếm khuyết của từng vật phẩm. Chỉ khi nào hiểu đầy đủ về những chỗ còn thiếu của một đồ vật thì mới có thể biết cách sửa chữa và hoàn thiện nó. Anh vừa nói vừa bấm phúm NEXT trên máy tính - Đây chính là đối tượng của bài kiểm tra hôm nay.
Trên màn hình, một bức ảnh khác hiện ra phía dưới hai chữ "khiếm khuyết".
Tất cả sinh viên có mặt, thậm chí là cả Diệp Nhất, đều tỏ ra bất ngờ.
Tô Ngu rõ ràng là người bị xúc động nhất, bởi vì tác phẩm không may bị
đưa ra để mọi người phê bình lần này chính là BLOOD.
BLOOD
Truyền kỳ về vua của hổ phách.
Tác phẩm kinh điển giúp Quý Thị phát triển thịnh vượng.
Tác phẩm giúp Hạ Ly thành danh, đồng thời cũng là tác phẩm tiêu biểu của
anh.
Vậy mà hôm nay, tại trường S.S, lại bị đem ra cho một lũ sinh viên miệng còn hơi sữa đánh giá, phê bình.
Diệp Nhất nghĩ thầm: "Tàn nhẫn! Quá tàn nhẫn! Đúng là phong cách của anh họ rồi".
- Tôi thấy thái độ của các em - Một khi đôi mắt dài của Ôn Nhan Khanh đã thể hiện thần sắc trào phúng là sẽ có vẻ hết sức khiêu khích - Chắc hẳn trong lòng các em đang tự hỏi rằng nó mà cũng có khuyết điểm sao? Đúng là có thể
bới móc nó sao? Quan Tiểu Đông, có phải em đang nghĩ như vậy không?
Tô Ngu nhìn sang phía Quan Tiểu Đông, thấy trán cậu ta đầm đìa mồ hôi,
lắp bắp trả lời:
- Em, em chỉ cảm thấy cho dù có tìm ra được khiếm khuyết gì thì đối với Quý Thị mà nói, cũng đều cũng đều không tốt Tại sao phải làm một việc hại
đến lợi ích của bản thân như vậy?
Tô Ngu xúc động. Đúng vậy, cớ gì phải mổ xẻ tác phẩm của chính gia đình mình như vậy? Cô vội hướng ánh mắt sang phía Ôn Nhan Khanh.
Sự phản bác mạnh mẽ là vậy, nhưng rõ ràng đã không có tác dụng gì, đối
với người giáo viên này, bởi vì anh cười một cách đầy tự tin, trả lời:
- Tại sao à? Để thầy cho các em biết đáp án. Vào những năm 70 của thế kỷ trước, cơ quan hàng không