Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
n chết rồi. Thầy giáo rất, rất buồn, về sau không bao giờ nuôi, nuôi mèo nữa.
Thì ra Happen thích con mèo xấu xí này là bởi vì những chuyện trước đây. Cũng được, sau khi có con mèo này rồi, ông ta sẽ có nơi để gửi gắm tâm sự, không còn xem trộm cuộc sống một cách vô nghĩa như vậy nữa.
Tô Hòa đi vào phòng ngủ lấy ra một cái túi đựng mèo, rồi lại gói thêm một ít thức ăn cho nó.
- Những thứ này cho ông. Lẽ ra tất cả những thứ thuộc về nó đều phải đưa hết cho ông nhưng như thế ông lên máy bay sẽ rất bất tiện, sau khi về Rome rồi
ông chịu khó mua mới vậy nhé!
- Cảm ơn, cảm ơn - Happen luôn miệng cảm ơn, ánh mắt vừa vui thích vừa cảm động.
- Giảo Tử, đến nhà chủ mới vui vẻ nhé. Nhớ phải ngoan đấy! - Tuy chỉ là một con mèo xấu xí và tầm thường nhưng đến lúc phải xa cách cũng cảm thấy vô cùng quyến luyến. Tô Hòa xoa đầu nó, kết quả là bị nó cắn cho một cái.
Cô đau điếng rụt tay lại.
- Xin, xin lỗi, cô có sao không? - Happen vội hỏi han cô với tư cách là chủ của con mèo. Vai trò của hai người đã hoàn toàn thay đổi theo chiều ngược lại. Trong lòng Tô Hòa dường như đang khóc thầm.
Khốn kiếp, quả nhiên là con mèo tầm thường, xấu xí, vô lương tâm!
Cuối cùng Happen cũng mãn nguyện xách túi mèo đi ra.
Khi Tô Hòa đem cốc trà vào bếp rửa, Ôn Nhan Khanh cũng theo vào, đứng
ở cửa lặng lẽ nhìn cô hồi lâu rồi bỗng nhiên nói:
- Em cũng rộng lượng đấy chứ.
Tô Hòa không quay lại nhìn, chỉ miễn cưỡng cười gượng.
- Giảo Tử về với Happen sẽ sướng hơn ở đây rất nhiều. Em nghèo quá, có lúc không có cả tiền để mua thức ăn cho mèo, đành phải cho nó ăn thức ăn hiệu Hoàng Gia. Nghe nói đây là thức ăn công nghiệp, nếu thực sự đối xử tốt với mèo thì cần phải cho nó ăn thức ăn thiên nhiên. Hơn nữa Giảo Tử cũng không có đồ chơi, không có chỗ để cho mèo cào, cái gì cũng không có. Nghe nói có một loại diều bay gọi là Go cat, con mèo nào trông thấy cũng thích đến phát cuồng, thế nhưng em không mua được Happen quý nó như vậy, chắc chắn sẽ mua tất cả cho nó.
- Chỉ vì mỗi một lí do này thôi à? - Trong mắt Ôn Nhan Khanh có thứ gì đó còn hơn cả sự dịu dàng, nhưng Tô Hòa đứng quay lưng lại nên không nhìn thấy.
Cô cười rồi đáp:
- Đương nhiên, làm gì có lí do nào khác nữa Anh có biết vì sao mà em nuôi
Giảo Tử không?
- Vì sao?
- Mùa đông năm ấy, còn nhớ là em vừa tốt nghiệp ra trường, đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm việc làm phù hợp, vì thế rất tự ti. Giảo Tử bị chủ cũ vứt bỏ, nằm rúm ró trong góc cầu thang, rét run cầm cập. Cầu thang máy bị hỏng, lúc em đi cầu thang bộ lên thì trông thấy nó. Nó khẩn thiết nhìn em, hi vọng sẽ được em mang về nhà nuôi, nhưng em ngay cả bản thân mình còn chưa nuôi nổi, làm sao có thể chăm sóc cho một con vật nhỏ nữa? Tuy nó theo em vào đến tận cửa nhưng sau khi vào phòng, em vẫn quyết tâm nhốt nó ở ngoài. Hôm sau, cũng rất tình cờ, hệ thống cung cấp hơi sưởi ngừng hoạt động. Trong nhà rất lạnh. Em gọi điện cho bên dịch vụ, họ nói rằng đang kiểm tra sửa chữa không biết đến bao giờ mới xong. Thế là em nằm cuộn tròn trong chăn, nghĩ rằng mình còn lạnh như thế thì con Giảo Tử ở bên ngoài không biết còn lạnh cóng đến thế nào? Cuối cùng không đành lòng được nữa, em khẽ mở cửa ra xem, nó vẫn chưa đi mà đang nằm trên tấm thảm trước cửa. Thấy em mở cửa, nó ngóc đầu dậy kêu lên một tiếng Đó là một cảm giác rất kì diệu, trong lúc không có ai trò chuyện với em thì con mèo làm bạn; trong lúc emHồi 15.2
cảm thấy nhỏ bé yếu ớt thì có một con mèo, thực ra còn nhỏ bé hơn em, đang
cần em chăm sóc, vì thế em đã giữ Giảo Tử lại - Nói đến đây cô lại cười - Vì thế hôm nay khi Giảo Tử quấn lấy Happen, em liền nghĩ nó nhất định là một con mèo thần kì, có thể thấy được sự cô đơn của con người. Nó xuất hiện trước mặt em đúng vào lúc em cô đơn nhất, và khăng khăng đòi theo Happen vào lúc ông ấy cô đơn nhất. Vì thế em mới tặng nó cho Happen. Tuy rằng không nỡ xa nó nhưng em cảm thấy làm như vậy là đúng, bởi vì bây giờ em đã
không còn cô đơn nữa rồi
Cô còn chưa nói hết cậu, Ôn Nhan Khanh bỗng nhiên bước lại ôm chặt lấy
cô từ phía sau, gục đầu lên vai cô, nói một câu:
- Mình cưới nhau nhé!
Cốc trà trong tay Tô Hòa rơi xuống đất khiến nó vỡ làm ba mảnh. Cô đột
ngột quay người lại, nhìn thẳng vào Ôn Nhan Khanh:
- Chuyện này em phải hỏi mẹ đã!
Đầu Ôn Nhan Khanh dường như bốc khói, còn Tô Hòa thì như tự nói với
mình:
- Chắc chắn mẹ em sẽ không đồng ý cho em lấy anh, dù sao cũng không môn đăng hộ đối, hai nhà quá khác nhau! Hơn nữa mẹ em vẫn luôn nói là không thể nương tựa được những người đàn ông đẹp trai, mà anh thì lại để tóc dài, vì thế nhất định bà sẽ thấy không thuận mắt. Hơn nữa, nói cho cùng em cũng chưa hiểu về anh được bao nhiêu. Không được, không được, em không thể lấy anh được! Còn chuyện xảy ra tối qua tuy là sai ở anh nhưng cũng tại em không cự tuyệt đến cùng, em cũng có trách nhiệm, vì thế em em không cần anh phải chịu trách nhiệm. Kết hôn gì gì chứ anh nên bỏ ý định này đi, em sẽ coi như chưa nghe thấy gì cả - Nói xong cô liền định