Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342056

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.

mặt tôi, dừng lại, hơi gật đầu, sau đó thẳng đến bục, đối diện với vô số máy quay: “Xin chào, tôi là Lý Mục Thần, là người được Thác Ni tiên sinh ủy thác thi hành di chúc, kiêm …”
Tôi liếc nhìn Vương Thư Duy, anh ta một lần nữa ngồi xuống, bình thản dựa vào ghế, biểu tình coi như bình thường, còn khoan thai cầm chén uống nước. Nhưng là, khoảng cách gần tôi rõ ràng thấy được tay cầm chén của anh ta, rất mạnh, hơn nữa, còn run nhẹ.
Mà tôi vừa thu hồi tầm mắt, chợt nghe gặp Lý Mục Thần tiếp tục nói: “ … Kiêm người hưởng quyền lợi bổ sung.”
Người hưởng quyền lợi bổ sung?
Tôi nhất thời ngạc nhiên.
Sự việc thay đổi quá bất ngờ, tôi cũng khó mà bình thản. Lý Mục Thần lại bình tĩnh vô cùng tuyên bố di chúc.
Giọng nói anh ta vang khắp bốn góc hội trường.
Phía sau là đoàn luật sư giám định.
********
Di chúc dài 10 trang, không có gì khác ngoài việc công bố số tài sản và những điều khoản riêng ở ngoài, tất cả đều được Lý Mục Thần rành mạch đọc ra.
Cá nhân tôi nhận được tất cả số cổ phần thuộc sở hữu của Thác Ni, 51% cổ phần Hoàn Cầu, tất nhiên cũng có Hằng Thịnh trong danh sách đó.
Trong nháy mắt, tôi trở thành đại cô đông lớn nhất của Hoàn Cầu cùng với cổ đông thứ 4 của Hằng Thịnh.
Nhưng là, còn kèm một điều kiện: Tất cả cổ phần tôi nhận được có thời hạn chuyển nhượng.
Thời hạn này: Vô hạn.
Mà nếu như tôi vi phạm điều kiện này, người thi hành di chúc, xem xét tình huống, thu hồi toàn bộ tài sản tôi nhận được.
Tuy rằng Lý Mục Thần nhắc tới mình là người được hưởng quyền lợi bổ sung, nhưng những gì anh ta nhận được anh ta cũng không đề cập đến.
Mà lúc này nghi vấn lớn nhất của tôi là: để Lý Mục Thần thay thế Vương Thư Duy, thực ra Thác Ni có ý định gì?
Ngay lúc tôi trăm mối tơ vò không có đường gỡ này, phía Vương Thư Duy đột nhiên có động tĩnh, anh ta quay sang nói với tôi: “”Xin lỗi, anh thấy không khỏe, anh về trước.”
Anh ta cũng quay sang phía vợ trước của Thác Ni, Manila nói như vậy, sau đó nhanh chóng rời đi.
Thấy Vương Thư Duy bỏ về, đám phóng viên cũng không hề có biểu hiện gì, chỉ đối với tôi cùng Lý Mục Thần, không ngừng bấm máy.
*******
Gầy đây nhất chuyện Hồ Khiên Dư lo lắng là việc mở đường bay nối với Ireland. Nhóm cổ đông bên phản đối của Hằng Thịnh thái độ không hề dịu đi. Tuy nhiên không còn sự cản trở của tôi, tất cả cũng trở nên đơn giản đi rất nhiều.
Vì vậy hắn cố ý đến Ấn Độ một chuyến. Trong thời gian hắn xuất ngoại này, tôi rời khỏi ngôi biệt thự của hắn.
Có rất nhiều rắc rối tôi cần phải dùng cách của mình để giải quyết. Ở trong nhà hắn, cảm nhận không chỗ nào không có hơi thở của hắn tôi sẽ trở nên yếu ớt.
Tôi không cho phép mình như vậy.
Hồ Khiên Dư về nước, đương nhiên chúng tôi gặp mặt. Địa điểm, ở khách sạn, nơi có thể dùng tiền nhanh chóng thanh toán. Cùng Hồ Khiên Dư ngủ, tôi tạm thời không cần dùng thuốc an thần.
Đó là một dấu hiệu tốt: tôi dần dần thoát ly khỏi sự ỷ lại vào thuốc, chứng tỏ đã dần dần đi ra khỏi bóng ma quá khứ.
Nhưng cùng với vui mừng, có một nỗi sợ hãi lại dâng lên trong tôi: Đã từng có người nói, tình yêu không thể hiện qua dục vọng, mà thể hiện qua khát vọng được bình yên ngủ cùng người đó.
Khát vọng như vậy, tôi chỉ sợ nó quá xa vời.
Tôi không thể phủ nhận, mình yêu người đàn ông này là thật. Nhưng hắn đối với tôi, có lẽ là thương hại, hoặc có thể là trầm mê vì khó chinh phục.
Ngày hôm sau, là tang lễ Thác Ni. Tôi rời khỏi khách sạn rất sớm đi đến nhà tang lễ.
Hồ Khiên Dư tàu xe mệt nhọc, ngủ không biết gì. Tôi hôn nhẹ hắn xuống giường rửa mặt. Ra khỏi cửa mới nhờ mình quên vài thứ, quay về lấy không ngờ lúc này Hồ Khiên Dư đã rời giường.
Hắn đang nói chuyện điện thoại, đứng bên cửa sổ, cởi trần đưa lưng về phía tôi. Tôi không muốn quấy rầy hắn, chẩn bị cầm đồ bước đi. Nhưng hắn phát hiện ra tôi, cúp điện thoại, quay đầu.
“Em quên vài thứ.”
Hắn gật gật đầu, hướng tôi đi tới.
Tóc hắn hơi rối, ngoài cửa sổ còn lờ mờ sương sớm, ánh mắt hắn không chút buồn ngủ nhìn tôi.
Tôi nhất thời thất thần, thốt lên: “Hồ Khiên Dư, em phát hiện chính mình …”
Nhưng, hắn tiến đến gần trước mặt tôi, hơi nhếch mày làm tôi tức thì tỉnh táo lại.
“Hả?” Hắn cao giọng hỏi.
“Không có gì.” Tôi nhắm mắt, cố bình tĩnh lại, cầm đồ chuẩn bị đi.
Tôi đi ra ngoài, vừa mở cửa, hắn thản nhiên mở miệng: “Dường như em còn quên một thứ …”
Vừa nói hắn vừa đi đến phía sau rôi, tay xanh trên ván cửa, đóng lại: “… Hôn buổi sáng.”
Tôi nghĩ một lúc: “Hôn rồi.”
“Anh ngủ, không có cảm giác, không tính.” Hắn nắm vai, xoay người tôi lại, tiến gần, đem tôi dán vào vòm ngực mạnh mẽ.
Tôi đưa tay che lấy miệng hắn: “Anh còn chưa đánh răng …”
Kháng nghị vô hiệu. Hắn đẩy tay ra, ngậm lấy môi tôi, chuẩn xác không sai một ly.
*****
Tôi rất kinh ngạc khi nhìn thấy Hồ Hân ở nhà tang lễ.
Nhưng một lát sau tôi liền dịu lại: Những người ở thế hệ trước này, quan hệ phức tạp, cho dù ngấm ngầm hại nhau sống chết, nhưng ngoài mặt vẫn có thể tỏ ra lương thiện tử tế.
Hồ Hân mặc lễ phục, đầu