Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.
đội mũ, lớp lưới đen sa xuống che khuất nửa khuôn mặt.
Manila ở bên cạnh lúc này quay sang hỏi tôi có muốn cùng đến chào một câu không.
Tôi lắc đầu.
Cho đến khi Manila đi đến trước mặt Hồ Hân, Hồ Hân ôm bà ta một cái, nhưng ánh mắt rõ ràng chiếu thẳng về phía tôi. Tôi nhìn miệng bà ta nói: “Nén đau lòng.”
Tôi đang định chuẩn bị quay người rời đi, người mặc complet màu đen bên cạnh Hồ Hân, vốn vẫn quay lưng về phía tôi, lúc này quay lại.
Mắt tôi thoáng nhìn qua mặt người này, không thể không dừng …
Là Hồ Khiên Dư.
Hắn cùng Hồ Hân đến?
Tôi nhất thời cứng ngắc, Hồ Hân đã buông Manila ra, Hồ Khiên Dư cũng đã nhìn thấy tôi.
Hồ Hân quay đầu, nói với Hồ Khiên Dư gì đó, hắn nghiêng đầu nghe, sau đó gật gật, xoay người rời đi, chỉ còn lại mình Hồ Hân.
Bà ta hướng tôi đi đến.
Tôi nhanh chóng đeo kính, Hồ Hân cũng rất nhanh đến trước mặt.
“Vi Linh.”
“Xin chào!”
“Tậm trạng của con không tồi.”
“Cảm ơn.”
“Con …”
Bà ta còn định tiếp tục, tôi liền chặn lại: “Xin lỗi, tôi đi toilet.” Nói xong, nhanh bước rời đi.
Toilet ở bên trong, phải xuyên qua một lùm cây thấp bé. Tôi đi vào, khóa mình ở bên trong.
Tôi cần điều chỉnh cảm xúc, từ trong túi lấy ra lọ thuốc an thần.
Để thuốc trước mũi, hít vào một hơi.
Tôi chậm chạp thở ra, cảm giác tốt hơn rất nhiều, đang chuẩn bị ra ngoài, bỗng di động vang.
Hồ Khiên Dư gọi.
Tôi do dự hồi lâu, mấy hồi chuông vang lên mới nhấc máy.
“Ở đâu?”
“Toilet phía tây.”
“Chờ ở đó, anh qua ngay.”
“......”
“Có việc cần nói với em.”
Nói xong hắn cúp máy, không đợi tôi từ chối.
Tôi mở lòng bàn tay nhìn lọ thuốc an thần, ngây người hồi lâu, cuối cùng vẫn là cắn môi đợi Hồ Khiên Dư.
Không bao lâu sau, có người tiến vào, xuyên qua khe hở phía dưới, tôi nhìn thấy một đôi giày nam.
Hẳn là Hồ Khiên Dư.
Thấy tiếng đập cửa vang lên, tôi mở ra.
Lập tức, tôi sửng sốt.
Người trước mặt này, thì ra không phải Hồ Khiên Dư.
Là Lý Mục Thần.
Giọng tôi cứng lại: “Chuyện gì?”
Anh ta lại mềm mỏng trả lời: “Phiền em theo anh đi gặp một người.”
“Ai?”
“......” Lý Mục Thần mỉm cười, không nói lời nào.
Do dự (P25)
Hồ Khiên Dư
Ở lễ tang gặp Vi Linh tôi cũng không ngoài ý muốn. Trái lại Vi Linh, cô ấy vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt liền trầm xuống, không rõ ràng lắm, nhưng tôi nhìn thấy.
Cô ấy luôn luôn là người phụ nữ cần được bảo vệ che chở. Nhưng cô ấy đối với chính mình hay bất kì người nào khác cũng đủ tàn khốc. Cô ấy không nói không rằng rời khỏi biệt thự, mỗi lần chúng tôi gặp mặt đều là ở khách sạn…
Không có người nào giống như cô ấy, làm cho tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Xe sát bên người tôi đi qua, trong nháy mắt, tôi xuyên thấu qua ¼ cửa kính kéo xuống, thấy Lý Mục Thần ngồi ngay ngắn trong đó.
Lý Mục Thần cũng nhìn thấy tôi.
Mà bên cạnh anh ta dường như còn có một người, tôi thoáng nhìn, lúc này, nét mặt Lý Mục Thần tự nhiên nhăn lại làm trong lòng tôi trỗi lên một tia căng thẳng, chưa kịp phản ứng, Lý Mục Thần đột nhiên kéo cửa kính lên, tức thì chặn lấy tầm mắt tôi.
Tôi lập tức có dự cảm không tốt, ở trước rào chắn dập thuốc, bước nhanh trở về.
Còn chưa đi vào nhà tang lễ, điện thoại của tôi vang.
Dãy số lạ.
Tôi hoài nghi nhấc máy.
“Hồ tổng, xin chào.”
Giọng nói này … Tôi bất giác nắm chặt di động, yết hầu không tự giác se lại: “Lý Mục Thần?”
“......”
“Có việc gì?” Tôi nghĩ lại biểu hiện kì lạ của Lý Mục Thần nửa phút trước, bất giác đề phòng.
“Quả thật có việc. Nhưng rất tiếc không phải là tìm anh.”
Giọng nói anh ta lộ ra một chút thách thức. Con người này, vừa rồi cảm xúc còn để lộ hết trên mặt, bây giờ lại nổi lên thâm trầm khó lường.
Nếu như bên tai không phải giọng nói của Lý Mục Thần, tôi thật nghi ngờ không biết có phải người khác hay không.
Tôi không tiếp tục.
“Tôi có một chuyện …” Lý Mục Thần chậm rãi, “ … Tin rằng Vi Linh nhất định quan tâm …”
Tôi “Rầm” một cái cắt đứt điện thoại, nhanh chân chạy vào.
Trong đầu chỉ có một cái tên: Lâm Vi Linh.
Vừa chạy vừa gọi vào số cô ấy.
****
Vi Linh nói cô ấy ở toilet phía tây.
Tôi không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Phía tây là nơi hẻo lánh, hẳn là tôi có thể nhanh chân hơn Lý Mục Thần một bước tìm được cô ấy.
“Ở đó chờ, anh qua ngay. Có việc muốn nói với em.” Tôi lấy cớ buộc cô ấy đứng tại chỗ, nhanh chóng xuyên qua bụi cây nhỏ đi tắt đến.
Đến ngoài cửa toilet nữ, tôi thở hổn hển dừng lại, nhìn đồng hồ: 7 phút mà thôi.
Tôi khôi phục hô hấp bình thường, đi vào.
Vi Linh đứng trước bồn rửa mặt.
“Vi Linh?”
Tiếng nước rất lớn, át đi giọng nói của tôi. Vi Linh nghe thấy, quay lại nhìn.
Mặt cô ấy đầy nước, tóc mai cũng ướt sũng, từng giọt rơi xuống, thấy tôi, cười: “Đầu óc hơi choáng váng, rửa mặt một chút cho tỉnh.”
Ở bên trong trên vách tường có hộp khăn, tôi thuận tay kéo mấy tờ giấy, đi đến, lau nước trên mặt cô ấy.
Cô ấy lập tức giữ chặt lấy.
Năm ngón tay Vi Linh