Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1806 lượt.
nữa, lấy áo phông trong tủ quần áo anh thay. Em mặc lễ phục, hơi tiền quá nồng, anh sẽ không có hứng.”
Rốt cuộc tôi không thể chịu được cách hắn ra lệnh như vậy trừng mắt lên nghiêng đầu nhìn hắn.
Hắn làm bộ thản nhiên, mặc tôi trừng.
Cuối cùng, tôi vẫn bại trận, nghĩ cách từ chối: “Bây giờ đã 5 giờ, chúng ta còn phải đi dự tiệc tối.”
Chủ nhân bữa tiệc tối nay là phu nhân cục trưởng cục tài chính Hongkong đương nhiệm. Vị phu nhân này đặc biệt đến mời Hồ Khiên Dư, hắn không thể đến muộn.
Hắn chậm chạp giơ cổ tay xem đồng hồ, “Tiệc tối 7 giờ 30 bắt đầu, thời gian vẫn đủ.”
********************************************************
Từ sôfa đến phòng tắm, lại đến phòng ngủ, thời gian trôi qua rất nhanh.
Hồ đại thiếu nhẹ nhàng vui vẻ mà tôi lại xương cốt toan đau, vất vả từ trên giường xuống dưới, cả người dính dấp, mỗi bước đi như có chất lỏng giỏ ra, đi chưa được mấy bước toàn thân xụi lơ, ngã xuống đất.
Tôi cắn chặt răng, quay đầu nhìn Hồ Khiên Dư.
Hồ Khiên Dư nửa nằm nửa ngồi tựa đầu vào tường, chăn che khuất thắt lưng trở xuống, giống như một vị thần Hy Lạp, lạnh mắt nhìn tôi chật vật.
Cuối cùng, tôi chống người đứng lên, cố gắng bám tường đi vào phòng tắm.
Xả nước, đang tắm nửa chừng, Hồ Khiên Dư ở bên ngoài gõ cửa.
Giọng nói hắn lập tức ở sau cửa vang đến: “Đã 7 giờ rồi!”
Tôi không trả lời. Hắn đối với tôi như vậy, còn muốn tôi làm bạn gái đến dự tiệc, có vẻ đã đánh giá quá cao sự nhẫn nại của tôi rồi.
Nhưng hắn sẽ không để tôi tùy hứng như vậy, tôi không trả lời, hắn liền đơn giản đẩy cửa tiến vào.
Nghe thấy tiếng cửa mở, tôi không để ý đến, ngồi ở bồn tắm, chỉ hận mình sao có thể quên khóa cửa.
Hắn đi đến, cúi người xuống, nhúng tay vào nước.
Tay hắn, ở dưới nước, trượt theo bụng tôi một đường xuống dưới.
Tôi kẹp chặt hai chân.
Lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn: “Nếu em không muốn đi, chúng ta tiếp tục. Em nên biết, anh còn chưa thỏa mãn.”
Nói xong, thẳng người dậy, ngồi xuống cạnh bồn tắm, vươn tay đến, dễ dàng mở hai chân tôi.
Mặt nước trong suốt, cơ thể của tôi trong đó không chút che dấu tiến vào trong mắt hắn.
Tôi chỉ thấy hụt hơi cũng không cưỡng lại được, cuối cùng xấu hổ giữ lấy cổ tay hắn, bị cưỡng chế di chuyển theo.
Sau đó, đầu ngón tay hắn tiến đến hoa tâm của tôi.
Lông mi hắn trầm xuống, khẽ xoa, bụng tôi không thể cưỡng được trở nên căng thẳng, cơ thể trong nháy mắt cứng ngắc.
“Nó đã sưng đỏ, em hẳn là muốn nó nghỉ ngơi.” Hắn trêu tức, giương mắt nhìn: “Thế nào? Có đi hay không?”
Tôi khó khăn nhắm mắt lại, ngăn cảm xúc chính mình, một lần nữa mở miệng: “3 phút sau tôi ra ngoài.”
Hắn cười vừa lòng, đứng dậy hướng phía cửa, từ trên giá lấy chiếc khăn mặt, xoa xoa tay, thong thả bước ra ngoài.
Bạn gái
Tiệc tối, tiệc tối, tiệc tối.
Ngồi ở trên xe, tôi bắt chính mình tâm niệm hai chữ này, không để ý đến Hồ Khiên Dư đang ngồi bên cạnh.
Tiếc tối hôm nay sẽ do cục trưởng cục tài chính Honglong chủ trì, đọc diễn văn mở màn.
Tôi ngồi ở phía dưới, máy móc vỗ tay.
Tôi chưa kịp trả lời, Hồ Khiên Dư đã nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng tôi: “Cô cũng biết đấy, tính tình phụ nữ …”
Nói xong không quên ẩn tình liếc mắt nhìn tôi một cái.
Tôi nhìn thấy vị cục trường phu nhân này cười càng tươi, lại nhìn cánh tay Hồ Khiên Dư bình thản đặt trên eo tôi.
Hồ Khiên Dư thế này là muốn diễn trò gì đây??
Vị phu nhân lại mỉm cười: “Vừa hay, lát nữa Alex cũng đến, cô bạn gái này hẳn là nên giới thiệu cho nó biết.”
Từ bạn gái không phải có thể dùng bừa nha.
Tôi lúc này thấy vẻ mặt của Hồ Khiên Dư dường như là cam chịu. Mặc dù trong lòng tôi có chút ưu tư, nhưng lại không thể nói gì.
Tôi không khỏi đoán vị Alex kia rốt cuộc là thần thánh phương nào mà phu nhân cục trưởng khi nhắc đến lại có cảm giác vô cùng thân thiết như thế, thật là làm người ta tò mò.
Đợi phu nhân cục trưởng rời đi, Hồ Khiên Dư ghé sát đến bên tai tôi, thấp giọng mệnh lệnh: “Bỏ vẻ mặt ấy đi.”
Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, cười một cái.
“Giả tạo.” Hắn bình luận.
Tôi cũng tự hiểu chính mình giả tạo, nhưng tôi thực sự cười không nổi, tôi biết làm sao bây giờ?
“Alex là con trai duy nhất của cục trưởng. Bọn anh học cùng, chờ cậu ta đến, anh đưa em đi gặp.”
Hắn nói xong, tay vẫn đặt ở eo tôi như trước, nhẹ nhàng kéo tôi tiến sát vào ngực, sải bước đến bên bàn ăn.
Thức ăn trên bàn đa dạng, hắn chỉ một món: “Trứng cá muối này rất lạ, ăn một chút.”
Tôi gật đầu, gắp một phần bỏ vào đĩa.
Hắn chỉ bất cứ món gì, tôi liền ngoan ngoãn gắp một phần, nhìn thấy chiếc đĩa không còn chỗ trống, tôi mới được hắn cho trở về chỗ ngồi.
Hắn ngồi với tôi, cùng ăn một đĩa thức ăn nhưng lại bị Vương Thư Duy kêu đi. Hai người bọn họ cúi đầu bàn luận, tôi ở một bên lạnh mắt xem. Vương Thư Duy nói xong, Hồ Khiên Dư liếc mắt nhìn tôi một cái: “Em cứ ngồi đây, anh có chuyện cần xử lý.” Nói xong cũng không quên hôn trán tôi dặn dò: “Đừng đi lung tung, có biết không?”
Tôi cực