XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2087 lượt.

cũng cười với chính mình trong gương.
Phút nhạc đệm làm người ta xấu hổ này trôi qua rất nhanh.
Tôi lại chọn một bộ lễ phục tiến vào phòng thử đồ.
Trong đó, tôi lấy di động gọi cho công ty thám tử tư.
Đối phương chưa kịp nói chuyện tôi đã lên tiếng trước: “Việc của Hoàng Hạo Nhiên bên anh làm tốt lắm, tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho anh.”
Sau đó, cũng không đợi người kia trả lời, tôi tự cắt điện thoại.
Tôi nhìn mình trong gương, không khỏi nghĩ đến người phụ nữ vừa rồi hai mắt đẫm lệ, hét lên trong di động như quyết đoán vô cùng, mà khi cúp điện thoại xong khóc không thành tiếng.
Khi tôi nhờ công ty thám tử tư điều tra Hoàng Hạo Nhiên, mở một bức ảnh đã nhìn thấy người phụ nữ ấy.
Đó là vợ của Hoàng Hạo Nhiên.
Cô ta xinh đẹp, giàu có, từ nhỏ đã được cha nuông chiều che chở trong lòng bàn tay.
Nếu ba của Lâm Vi Linh không chết, Lâm Vi Linh cũng sẽ giống như vậy, hạnh phúc lớn lên, không trải qua một chút gian nan đổ vỡ.
Đáng tiếc Lâm Vi Linh tôi mệnh tiện.
Mà cô ấy, cũng chẳng phải là hạnh phúc. Dù sao cũng bị gả cho một người đàn ông như vậy.
Tôi nói với chính mình trong gương: Hoàng Hạo Nhiên, anh liên kết với Hồ Khiên Dư, đó là đối đầu với tôi. Tôi chỉ đem ảnh anh yêu đương vụng trộm trao cho vợ anh chứ không gửi thẳng đến công ty của bố vợ anh, đã coi như là nhân từ.
Vỗ vỗ má, tôi cầm lấy bộ lễ phục bị đặt ở một bên kia.
Tôi cúi đầu, nhìn bộ lễ phục này, rốt cuộc cũng không muốn mặc thử, liền đơn giản mang ra ngoài.
Lộ Tây đang dựa vào quầy, bộ giáng lười nhác liếc mắt xem tôi: “Tại sao không thay?”
Tôi nhìn chiếc váy trong tay, chán nản: “Không thích lắm.”
Nói xong tôi đem lễ phục trả lại nhân viên cửa hàng, hỏi một câu: “Tháng trước, bộ váy trong tủ kính …”
Nhân viên cửa hàng nở nụ cười ái ngại: “Xin lỗi, bộ váy đó nửa tháng trước đã có người mua.”
Tôi gật gật đầu, không hề hỏi nhiều.
Lộ Tây rất ngạc nhiên, đi đến hỏi: “Bộ như thế nào?”
************************ ***********************
Tôi miêu tả qua loa lại bộ lễ phục kia một lần, Lộ Tây lập tức nhớ lại. Cô nàng này, trí nhớ đối với quần áo làm người ta thấy kì lạ.
Tôi vừa nói xong, Lộ Tây liền chậc chậc thở dài: “Bộ lễ phục đó mình đã nhìn thấy ở Paris, nhưng nghe nói là hàng trưng bầy, không bán. Ai có cơ như vậy lại mua được nó? Nên biết rằng, không phải cứ có tiền là mua được.”
Tôi ở một bên nhìn vẻ mặt sinh động của Lộ Tây, không nói gì. Nhưng sự im lặng của tôi bị Lộ Tây hiểu nhầm, cô ấy nhếch mắt nhìn tôi một cái: “Thích đến vậy sao?”
Tôi khẽ cười, lắc đầu.
Nhưng không biết phản ứng này của tôi, ở trong mắt Lộ Tây giải nghĩa thế nào, chỉ thấy cô ấy đi đến trước mặt nhân viên cửa hàng hỏi: “Người mua bộ lễ phục kia, ở đây có lưu lại không?”
Nhân viên cửa hàng bị hỏi như vậy có chút khó xử, dường như là không được phép để lộ thông tin của khách hàng, quanh co không chịu đáp.
Tôi chỉ đứng một bên nhìn Lộ Tây cùng nhân viên cửa hàng kia một hỏi một đáp, nói: “Không cần.”
Tuy rằng thích nhưng chẳng qua chỉ là bộ quần áo, không cần tốn công như vậy.
Lộ Tây không để ý đến tôi, nhân viên này vừa rồi ấp úng, cái gì cũng không chịu nói hẳn là đã chọc đến Diêu gia nhị tiểu thư. Cuối cùng Lộ Tây cũng không muốn rầy rà, lấy điện thoại gọi đến chủ cửa hàng, bắt chủ cửa hàng nói lại với nhân viên ở đây.
Cô nhân viên này hẳn là đã được dạy dỗ một trận, biết được trước mắt là người không thể đắc tội, cung kính đưa điện thoại trả lại cho Lộ Tây: “Diêu tiểu thư, trong máy tính của chúng tôi có thông tin của vị khách này, tôi đi lấy cho cô.”
Nghe vậy, mặt Lộ Tây lộ vẻ đắc thắng, tao nhã bước chân đi theo nhân viên đến quầy, lấy thông tin.
Lộ Tây quay đầu, thấy tôi vẫn đứng đó còn không quên quay lại, lôi tôi cùng đi đến.
Nụ cười trên mặt nhân viên cửa hàng kia có chút gượng, nhưng cô ta cũng biết vị tiểu thư họ Diêu này không phải bình thường, vẫn là cố gắng cười, chỉ là nụ cười pha chút giả tạo.
Vị khách hàng kia để lại địa chỉ cùng số điện thoại trên hóa đơn làm phương thức liên hệ.
Nhân viên cửa hàng đem dãy số điện thoại đọc cho Lộ Tây, Lộ Tây nhanh chóng cầm điện thoại bấm số.
Lúc đọc đến số đuôi, tôi thấy Lộ Tây sửng sốt, sau đó ngẩng đầu, nhìn nhân viên cửa hàng một cách kì quái, tiện đà chuyển tầm mắt đến tôi, như thể phát hiện chuyện gì hài hước, ý cười lộ dần trên mặt.
Tôi nhìn Lộ Tây như, trong lòng bồn chồn hỏi: “Làm sao vậy?”
Lộ Tây cười ha ha, sau đó mới nói: “Đây là số của anh trai mình!”
************************* ******************************
Tôi sửng sốt, sau đó cười một cái. Trong lòng thở dài, thật trùng hợp!
Ở một bên, Lộ Tây trực tiếp bấm số điện thoại, gọi cho Diêu Khiêm Mặc.
Cũng không biết Diêu Khiêm Mặc ở đầu bên kia nói gì, Lộ Tây cười hì hì đem di động đưa cho tôi, ý bảo tôi nghe.
“Em muốn bộ lễ phục này?”
Từ đầu kia điện thoại, giọng nói Diêu Khiêm Mặc mang ý cười.
Tôi cũng cười: “Không biết có thể nhường lại hay không?”
“Định mặc vào lễ đính hôn Lộ Tây?”
“Ừm!”
Sau đó, im lặng một ch