The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.

ắn gầm lên.
Tôi không thể bình tĩnh, nói xong một tràng, tay đã đấm loạn trước ngực hắn.
Hắn cười, đem tay tôi tách ra, sau đó, lấy tay chỉ nhẹ ngực tôi: “Em rất giảo hoạt. Trong lòng em suy nghĩ những gì, anh càng ngày càng đoán không ra.”
A, thì ra tôi cũng có những thứ hắn đoán không được?
Tôi có nên vì vậy mà cảm thấy may mắn hay không?
“Em có biết tầm quan trọng của Vương Thư Duy đối với Hằng Thịnh? Dùng chiêu này, quả thật rất thông minh. Nhưng muốn làm Chu Du? Đáng tiếc, kế phản gián này của em dùng, thật sự quá kém.”(1)
Hồ Khiên Dư nhìn tôi cười nói.
Con người này, rõ ràng đã đem tất cả lỗi đổ lên đầu tôi.
Tôi còn gì để biện mình?
Tay tôi bị hắn bắt được, ngoài việc lạnh mắt nhìn hắn, đã không còn cách gì để phản ứng.
Hắn chậm rãi buông tay tôi, cởi sơmi trên người, quàng qua vai tôi.
Tôi tức giận không có chỗ trút, giật cổ áo sơmi, kéo nó từ trên vai xuống.
Tay Hồ Khiên Dư đặt ở trên vai tôi trầm xuống, sau đó, tay hắn mạnh thêm và phần như bám chặt lấy đầu vai tôi: “Mặc vào.”
Tôi cố gắng gỡ tay hắn.
“Đừng để cho anh nói một câu nữa.”
Lúc này, hắn đem áo sơmi kéo trở lại, một lần nữa giúp tôi mặc vào, tôi không có phản ứng.
Hồ Khiên Dư đem cổ áo khép lại, đứng dậy rời đi.
Sau đó, hắn đột nhiên quay trở lại, đứng trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống: “Cho em một lời khuyên.”
“......”
“Trương Hoài Niên không phải người tốt, đừng gần gũi quá.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn hắn một lát.
Dường như hắn rất thích cảm giác tôi ngước nhìn lên.
Tôi chống đỡ cơ thể mình đứng dậy, mặc dù vẫn không thể nhìn thẳng, nhưng ít nhất, cho chính mình một cơ hội an ủi.
“Đừng tưởng rằng ai cũng giống như anh.”
Tôi lạnh lùng nói.
Hắn không so đo, tay di chuyển đến trước ngực tôi, đem cúc áo sơmi nơi đó cởi ra: “Nếu anh là đối thủ của em. Như vậy, Trương Hoài Niên có thể coi là kẻ thù của em.”
Kẻ thù?
Trong lòng tôi mặc niệm hai chữ này, không khỏi có chút cười nhạo.
Hại chết cha tôi, đó mới là kẻ thù của tôi.
Mà kẻ thù của tôi, tôi sẽ dùng cả đời này ghi hận.
Ngay cả Hồ Khiên Dư hắn cũng không xứng với hai chữ đó.
Huống chi lại là vị trưởng bối tôi kính trọng, Trương Hoài Niên?
Chuyến công tác Hongkong chấm dứt, quan hệ của tôi cùng Hồ Khiên Dư càng căng thẳng.
Lúc đầu đã đồng ý hai người cùng đi Thụy Sĩ giờ bị hủy. Tổng giám đốc Hồ Khiên Dư, từ Hongkong trực tiếp bay đến Thụy Sĩ nghỉ phép.
Thân là cấp dưới không được tín nhiệm, kiêm tình nhân không bị tín nhiệm, tôi, Lâm Vi Linh, cùng trợ lí đặc biệt Vương Thư Duy bay trở về Singapore, tiếp tục sứ mệnh làm công.
Trên máy bay tôi có chút buồn ngủ, khẽ nhắm mắt lại. Đáng tiếc, ngủ không được, cơ thể mệt mỏi, thay đổi vài tư thế vẫn không làm cách nào cho mình đi vào giấc ngủ.
Lúc mở mắt, tôi lơ đãng liếc qua Vương Thư Duy. Anh đang ngủ. Nhắm mắt, thân thể thẳng tắp dựa lưng vào ghế.
Ngay cả khi ngủ tư thế cũng nghiêm túc như vậy, hai tay đan vào nhau đặt trước ngực.
Những người như vậy là người rất hay đề phòng.
Tôi nhìn Vương Thư Duy, trong lòng hoài nghi. Vì sao Hồ Khiên Dư tín nhiệm anh ta như vậy? Anh ta ở Hằng Thịnh chẳng qua cũng chỉ 4 năm.
Thời gian 4 năm mà thôi, Vương Thư Duy dựa vào cái gì, hoặc bằng cách gì để có được sự tin tưởng của Hồ Khiên Dư?
Tự hỏi hồi lâu vẫn không có được đáp án, tôi mệt mỏi tiếp tục nhắm mắt, xem có thể ngủ một chút hay không.
Chúng tôi trở lại Singapore. Lúc này, kì nghỉ lễ cả nước chính thức bắt đầu.
Kì họp tổng kết hàng năm của Hằng Thịnh cũng sắp đến.
Đáng tiếc, bởi Hằng Thịnh lần này đã tổn thất không nhỏ trong thất bại ở cuộc đấu giá đất, kế hoạch phát triển chắc chắn phải một lần nữa tính toán lại.
Xuống máy bay, ở băng chuyền chờ hành lý, tôi mở di động.
Lập tức có cuộc gọi đến.
Tôi nhìn dãy số hiển thị trên màn hình, quay đầu nhìn Vương Thư Duy, đến một bên tiếp điện thoại.
Đầu kia điện thoại vang đến giọng nói Lý Huy Trạch: “Hồ Khiên Dư ở bên cạnh cô?”
“Không có. Chuyện gì?”
Hiện nay, ba chữ Hồ Khiên Dư này đã trở thành tử huyệt của tôi, vừa nghe đến, đột nhiên trở nên cảnh giác.
Loại cảnh giác này, dường như gần giống với bản năng tự bảo vệ mình.
“Hắn muốn cùng với tôi hợp tác khai phá đất.”
Tôi bật cười trong lòng. Quả nhiên Hồ Khiên Dư dùng chiêu này, may mà tôi đã ký giao kết với Lý Huy Trạch, độc lập có được quyền khai phá.
Chiêu này chính là Hồ Khiên Dư dạy cho tôi. Lúc trước, hắn từng nhanh tay kí giao kết với Hoàng Hạo Nhiên, bây giờ tôi nhanh tay, cướp được quyền khai phá đất.
“Đáng tiếc, anh đã kí giao kết với tôi.”
Tôi bình tĩnh nói với Lý Huy Trạch.
Hôm qua, lúc tôi đuổi theo trong buổi đấu giá, đã đem hợp đồng thảo sẵn đưa cho Lý Huy Trạch. Anh ta lúc đó ngay cả nội dung cũng không kịp xem, liền lật trang cuối cùng kí tên. Sau đó, mới trở lại hội trường, ra mức giá cuối cùng.
Thật may mắn, nếu kéo dài đến ngày hôm nay mới kí kết, Hồ Khiên Dư đã thực hiện được ý đồ.
Nhưng sự đắc ý của tôi chỉ duy trì được một giây, chợt nghe Lý Huy Trạch nói:
“Hồ