Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1825 lượt.
út, Diêu Khiêm Mặc lại một lần nữa mở miệng: “Có bạn trai đi cùng chưa?”
Tôi nghĩ một lúc: “Hình như không có quy định không thể tham dự một mình.”
Tiếng cười của Diêu Khiêm Mặc truyền đến, thoáng có chút trầm thấp, sau đó tắt hẳn: “Lễ phục này anh định tặng cho bạn gái đi cùng đến buổi tiệc ngày hôm đó, không có ý định nhượng lại.”
Kết luận cuối cùng, lễ phục Diêu Khiêm Mặc mua, thuộc về tôi. Còn tôi, trở thành bạn gái anh ta.
Tôi cắt điện thoại, trả lại di động cho Lộ Tây.
Vẻ mặt Lộ Tây tò mò, nếu cô ấy mở miệng hỏi sẽ không thể nào ngừng lại được, tôi liền nói luôn: “Lễ đính hôn của cậu, anh trai cậu sẽ đi cùng mình.”
********************** **************************
Mua sắm xong ăn uống là hành trình nhất định của các cô gái.
Đến nhà hàng.
Phòng ăn, không tồi. Chỗ chúng tôi ngồi trước mặt là bàn ăn, có một đầu bếp phục vụ. Tất cả quá trình chế biến nhìn không bỏ sót một công đoạn. Lộ Tây vui vẻ ăn, tôi lại bị điện thoại làm phiền đến phát điên.
Vừa nhận xong một cuộc điện thoại, từ bên ngoài đi vào chỉ uống một ngụm rượu lại tiếp tục có điện thoại. Tôi không thể không lại một lần nữa đi ra ngoài nhấc máy.
Hồ Khiên Dư quả không tầm thường, điện thoại gọi tới là từ người quản lý công ty của tôi ở bên Hongkong, cũng chính là người lần trước đứng tên giúp tôi tham gia cuộc đấu giá.
Anh ta nói cho tôi biết, Hồ Khiên Dư đã cho người đến, lấy danh nghĩa Hằng Thịnh liên hệ với anh ta, đề xuất việc hợp tác khai phá đất. Công ty của tôi ở Hongkong đăng kí là công ty có vốn đầu tư nước ngoài, tất cả các tư liệu đều được chính phủ Hongkong giữ bí mật. Hồ Khiên Dư có thể điều tra nhanh như vậy được, thật ngoài sức tưởng tượng.
“ … Ngoài người từ Hằng Thịnh, còn có người của Lý Triệu Giai cử đến.”
“Bây giờ vẫn đang đàm phán?”
“Đúng, bọn họ đến từ lúc 9 giờ, bây giờ vẫn ở trong phòng họp thương lượng. Bọn họ đã thảo hợp đồng cho chúng ta, luật sư đang xem xét.”
“......”
Tôi nâng cổ tay nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ, xem ra hợp đồng này rất dài.
“Muốn tôi gửi hợp đồng cho cô hay không?”
“Được.” Dừng một chút, tôi tiếp tục, “Nhưng cho dù bọn họ đề xuất điều kiện gì, tạm thời không được kí.”
“Nhưng điều kiện bọn họ đưa ra rất có lợi đối với công ty chúng ta …”
“Tạm thời cứ như vậy, mặc kệ là điều kiện gì, không được đáp ứng.”
Tôi nói xong, đang muốn cúp điện thoại, lại nhớ tới một việc, vì thế dừng lại bổ sung thêm một câu, “Còn nữa, nhớ kỹ, người có quyền sở hữu đất bây giờ là Lý Huy Trạch, không phải Lý Triệu Giai.”
*************************** ******************************
Tôi cúp điện thoại, thở phào một hơi, đẩy cửa đi vào.
Lộ Tây đang chăm chú nhìn đồ ăn trên bàn, nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu nhìn tôi: “Cậu cũng thật bận a.”
Tôi cười một cái, không nói gì ngồi xuống.
“Không phải cậu có một ngày nghỉ ngơi sao?”
Tôi khoát khoát tay: “Không có cách nào cả, nhà tư bản bóc lột sức lao động nhân dân, sao trách mình được.”
Trên bàn bày ra món thịt nguội, tôi lấy đũa gắp một miếng, chấm mù tạt ăn vào, miệng vừa cay vừa nóng.
“Buổi chiều lại đi shopping?” Lộ Tây ăn nhiệt tình, quay đầu, hếch cằm nhìn tôi.
Tôi vừa ăn vừa lắc đầu. Miệng cô ấy liền chu lên, “Thật mất hứng.”
Tôi cắt một miếng thịt bò đưa lên miệng cô ấy, thấy cô ấy ngoan ngoãn ăn, tôi liền tiếp tục thỏa mãn chiếc dạ dày trống rỗng của mình.
Ăn uống no say, tôi lau khóe miệng, xách túi, vỗ vỗ Lộ Tây vẫn đang nhàn hạ ngồi, “Đi thôi.”
“Đi đâu?” Biết buổi chiều tôi không thể tiếp tục rong chơi cùng, rõ ràng cô ấy uể oải ra mặt.
“Đưa mình đến chỗ anh trai cậu.”
“Ách?”
“Lấy lễ phục.” Tôi thản nhiên nói, kéo Lộ Tây vẫn đang ngồi im không chịu đứng dậy.
“Anh ấy bảo cậu đến lấy ngay bây giờ? Anh ấy về rồi sao?” Cô ấy kinh ngạc, mở lớn mắt hỏi tôi.
Tôi nhìn đồng hồ.
Bây giờ đã gần buổi chiều.
Diêu Khiêm Mặc quả thật bận rộn, lúc gọi điện thoại anh ta còn đang trên đường từ sân bay trở về nhà. Nhưng trong điện thoại anh ta bảo kêu Lộ Tây trực tiếp đưa tôi đến nhà anh ta, hoặc là, lúc nào tôi rảnh có thể tự mình qua lấy.
************************* *************************
Tôi không biết địa chỉ của Diêu Khiêm Mặc, nhưng không sao, Lộ Tây nhất định biết. Nhưng nhìn Lộ Tây đang loay hoay tìm chỗ đỗ xe, tôi có chút choáng váng. Xuyên qua cửa kính \ nhìn ra ngoài, trước mặt là tòa khách sạn cao ngất. Kì lạ, Tôi ở nhà của Diêu Khiêm Mặc, Diêu Khiêm Mặc lại chuyển đến khách sạn? Hơn nữa, lại là khách sạn tôi từng ở khi vừa về nước? Tôi không khỏi ngạc nhiên.
“Anh ta ở đây?”
Tôi chỉ chỉ ngoài cửa kính xe, ngón tay hướng về phía đại sảnh khách sạn hỏi Lộ Tây đang lái xe.
Lộ Tây gật đầu, dường như cũng không cảm thấy có gì không đúng, “Anh ấy làm căng với ba, lại bởi vì chuyện kết hôn làm cho bà già kia lải nhải không thôi, không chịu nổi liền chuyển ra khỏi nhà ở nơi này.”
“Chuyện xảy ra khi nào?” Nghe Lộ Tây giải thích xong tôi lại nghi ngờ.
“Đại khái là trước khi cậu về nước không đến một tuần anh ấy chuyển đến ở khách sạn.”
Tôi