Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

g không ép tôi, tự bấm điện thoại đặt vé máy bay.
“Chuyến sớm nhất, về Singapore. Đúng … Đăng kí? Dùng tên Lâm Vi Linh …”
Tôi không muốn cùng Hồ Khiên Dư tranh cãi, âm thầm đặt tay ở cửa xe.
Hồ Khiên Dư đang gọi điện thoại, xe tạm thời đỗ ở ven đường. Đang lúc tôi chuẩn bị mở cửa xuống xe, đột nhiên vang lên một tiếng “Ba”.
Hồ Khiên Dư đem cửa xe khóa cứng!
Tay của tôi nắm lại, cố gắng lấy giọng bình tĩnh, cười yếu ớt: “Hộ chiếu của tôi không ở trên người, anh đưa tôi đến sân bay, tôi cũng không vào được.”
Hồ Khiên Dư quay đầu trừng tôi, đột nhiên ném điện thoại, đạp ga, xe lại bắt đầu tăng tốc. Bất ngờ theo quán tính khiến cho đầu tôi đập mạnh vào ghế dựa.
“Hồ Khiên Dư, tôi phải nhắc nhở anh, tôi không phải nô lệ của anh, tôi có …”
Đáng tiếc, tôi vừa mở miệng, hắn liền tăng tốc cho đến khi kim đồng hồ chỉ số cực đại.
************************* ****************************
Tốc độ xe quá nhanh, tiếng động cơ gầm vang.
Đây là đoạn đường giới hạn tốc độ, xe tăng tốc trong nháy mắt đã có đèn cảnh sát từ xa hiện lên rọi vào cửa kính.
Hồ Khiên Dư thực sự tức giận.
Tôi có thể dễ dàng nhận ra tâm tình của người này rất dễ dàng chịu ảnh hưởng bởi tôi.
Nhưng tối không tin hắn, hắn nhất định đang diễn trò, hắn không hề thật lòng.
Không biết khi nào, những chiếc mô tô phía sau đuổi kịp chúng tôi.
Mà dần dần, mô tô chạy đến ngày càng nhiều.
Tiếng còi theo sát ở phía sau, cho dù là ngồi trên chiếc xe thể thao cách âm rất tốt này cũng có thể nghe rõ không sót một tiếng.
Con đường tiến đến sân bay này xe cộ qua lại không nhiều lắm, Hồ Khiên Dư càng lái càng nhanh.
Như vậy dường như là muốn phá xe giết người.
Những xe phía sau đã dùng loa, kêu gào chúng tôi dừng lại.
Hồ Khiên Dư vẫn nhìn phía trước giống như cái gì cũng không nghe thấy, cái gì cũng không để ý.
Không khí ở trong xe trầm xuống, tốc độ vẫn không giảm, kim trên đồng hồ đã ở mức cao nhất.
“Dừng xe!!”
Tôi thét chói tai.
Hồ Khiên Dư vẫn không chút để ý đến.
Dưới tình thế cấp bách này tôi muốn kéo tay Hồ Khiên Dư ra khỏi vô lăng. Một tay hắn đã rớt ra, một tay kia lại vẫn chắc chắn cầm lái, hắn lái xe như vậy càng thêm nguy hiểm.
Tôi nhìn phía sau ngày càng nhiều xe cảnh sát, đột nhiên cảm thấy mình sợ hãi ra mặt như vậy thật quá mức buồn cười.
Tôi hừ cười ra tiếng.
Sau đó, tôi quay sang nhìn Hồ Khiên Dư: “Hồ Khiên Dư, tôi nghĩ anh cũng hiểu được, người hiện tại anh cần đối phó bây giờ không phải tôi, mà là những cổ đông ở Hằng Thịnh. Anh có tin hay không, anh tiếp tục làm xằng bậy như vậy, bọn họ sớm muộn gì cũng kéo anh ra khỏi ghế CEO?”
“......”
Hắn không nói lời nào, cằm thấp xuống, cắn chặt răng.
“Tôi ngoài là con gái Lâm Thậm Bằng, có gì đáng giá để anh phòng bị như vậy? Đối với anh, tôi chẳng qua chỉ là hạng đàn bà có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Hồ tổng, anh thật rảnh, mỗi ngày đều tốn công cùng một người đàn bà cân não như vậy? Để làm gì đâu?”
Hồ Khiên Dư vẫn như trước không nói một lời, tôi đưa tay muốn đi mở khóa, lập tức bị Hồ Khiên Dư bắt được.
“Bên Hằng Thịnh tôi đã từ chức. Giao kèo trước kia của chúng ta cũng không còn ý nghĩa.”
Tôi nói cho hắn thật rõ ràng.
Nói xong, tôi cũng không giãy dụa, mặc hắn cầm lấy cố tay. Đúng lúc này, Hồ Khiên Dư đột nhiên dừng lại.
Một trận tiếng phanh chói tai vang lên, chiếc xe quay ngang giữa đường.
****************************** *********************************
Xe cảnh sát phía sau cũng đồng loạt dừng theo.
Vài cảnh sát tiến đến vây lấy xe chúng tôi, tức giận gõ gõ cửa kính, ý bảo chúng tôi xuống xe.
Hồ Khiên Dư không cho tôi mở cửa, tôi chỉ có thể kéo cửa kính xuống, xem có thể hay không giải thích với cảnh sát một chút.
Nhưng cửa kính chỉ kéo được xuống một khe hở nhỏ, một cánh tay liền giữ lấy bả vai tôi, không cho tôi tiếp tục.
Hồ Khiên Dư không buông tay, tôi đẩy hắn cũng không có ích gì.
“Tôi đã nói rồi, CTA anh cũng lấy đi, cổ phiếu của tôi ở Hằng Thịnh anh cũng muốn? Nếu đủ bản lĩnh cũng cầm luôn đi. Game over, anh hẳn là hiểu được ý tôi?”
Tôi nói xong, rốt cuộc Hồ Khiên Dư cũng quay sang nhìn tôi, hắn cười, cười đến khó khăn, cười đến đau đớn: “Ý gì? Em phải rời khỏi anh? Là ý này?”
Tôi suy nghĩ, gật đầu đáp: “Cũng có thể nói như vậy.”
“Lâm Vi Linh …”
Tên của tôi, rất nhẹ, từ đôi môi bạc ấy chậm rãi đi ra.
Nhẹ đến âm cuối liền cứ như vậy biến mất trong không khí, nhẹ đến làm cho tôi cảm thấy như chính mình chưa từng nghe tới.
“… Em thật tàn nhẫn.”
Hồ Khiên Dư nói tôi tàn nhẫn?
So với hắn, tôi quá mức ngu xuẩn, quá mức nhân từ mới đúng. Trong lòng tôi cười nhạo.
Tuy rằng tôi không biết vì sao hắn nói như vậy, nhưng vẫn mỉm cười đáp lại: “Cảm ơn.”
“Cảm ơn.” Dừng một chút, tôi thêm một câu: “Còn nữa, anh cũng vậy.”
Nói đến đây, lần này tôi mở khóa xe, Hồ Khiên Dư cũng không ngăn cản.
Xuống xe, cảnh sát giao thông lập tức tiến đến ngăn Hồ Khiên Dư lại: “Làm ơn trình hộ chiếu cùng chứng minh thư.”
Tôi cũng bị một vị cảnh sát khác giữ l