Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
r>Tin tức tôi sắp tiếp nhận chức vụ quản lý của Hoàn Cầu ở Hongkong tạm thời vẫn bị phong tỏa.
Trước khi tôi rời Singapore, chỉ nhắn một tin cho Lý Mục Thần, nói sẽ rời đi nơi thương tâm này. Chờ chuyện tôi cùng Hồ Khiên Dư giải quyết xong sẽ trở về tìm anh ta.
Đối với Lý Mục Thần tôi luôn luôn cảm thấy ra tay không đành lòng.
Cũng chỉ có thể tự an ủi mình: “Chuyện tôi cùng Hồ Khiên Dư” mà tôi nói, chỉ là chuyện làm ăn, mục đích là kéo hắn khỏi ghế CEO của Hằng Thịnh, còn Lý Mục Thần tự giải thích là “Chờ chuyện tình cảm của tôi cùng Hồ Khiên Dư chấm dứt” – đây là Lý Mục Thần tự nghĩ, tôi cũng không lừa gạt anh ta.
Tại giai đoạn cực kì bận rộn này, tôi lại thu được không ít tin tức làm người ta bấn chấn.
Hoàng Hạo Nhiên cùng vợ đang làm thủ tục giải quyết li hôn, làm mất đi số cổ phần trên danh nghĩa Hằng Thịnh. Cũng vì vậy, hợp đồng kí kết giữa anh ta và Hồ Khiên Dư ngày đó sẽ mất đi hiệu lực.
Hoàng Hạo Nhiên bị đuổi ra khỏi ban quản trị, bố vợ của anh ta cũng đang thức thời rời khỏi ban giám đốc.
Người ngoài chỉ biết là, bố vợ của Hoàng Hạo Nhiên đã đem tất cả cổ phần vốn thuộc về con rể mình bán cho một công ty tư nhân ở Hongkong.
Mà công ty đó, là của tôi – điểm này giới truyền thông không tra được, nhưng trong lòng Hồ Khiên Dư nhất định biết rõ ràng.
Chỉ cần tưởng tượng Hồ Khiên Dư nghe được tin tức này nổi giận đến mức nào tôi đã cảm thấy ý chí chiến đấu sục sôi.
Lúc này hội nghị thường kì ban quản lý cấp cao của Hằng Thịnh đã họp, quyết định cắt giảm đầu tư của Hằng Thịnh vào công ty bất động sản ở Hongkong. Đồng thời, cũng đã có rất nhiều dư luận tỏ vẻ bất mãn với Hồ Khiên Dư truyền ra ngoài.
Nhưng thật rà Hà Vạn Thành trước sau như một vẫn kiên trì ủng hộ Hồ Khiên Dư, rất nhiều người nể mặt mũi ông ta mà không tiện nói thêm điều gì.
**************************** *****************************
Chờ cho tất cả mọi việc đi vào quỹ đạo, công việc của tôi cũng thoải mái đi một ít.
Thư kí của tôi lúc bắt đầu báo lịch trình, nói cho tôi biết: Lý thị Lý Triệu Giai, mời tôi cuối tuần đến tư gia của em trai mình nghỉ ngơi.
Em trai của Lý Triệu Giai không phải là Lý Huy Trạch?
Tôi nhờ thư kí để dành một buổi sáng cuối tuần chuẩn bị đến chỗ hẹn.
Tư gia của Lý Huy Trạch có tiếng là nơi ăn chơi, thể thao, đồ ăn ngon, gái đẹp không thiếu thứ gì.
Từ khi tôi đến Hongkong, tinh thần luôn khẩn trương cao độ, thừa dịp cuối tuần này thả lỏng một chút cũng hay.
Đúng hẹn tôi đến nơi, ăn mặc thoải mái, đi một mình, cũng không mang theo trợ lý.
Người phục vụ đưa tôi đến phòng khách lầu hai, thì ra Bành Sùng Liêm cũng đến.
Anh ta ở bên quầy bar chế rượu, bên người có một cô gái diện mạo không tồi.
Anh ta thấy tôi đến liền đem ly cocktain vừa chế cho tôi. Tôi uống một ngụm, rất được.
Bành Sùng Liêm giới thiệu cô gái bên cạnh với tôi, nói là một nữ diễn viên Hongkong, trực thuộc công ty giải trí của Lý thị.
Tôi bình thường cũng không bao giờ xem tin tức giải chí, cho nên cũng không biết cô ta.
Uống rượu xong liền hỏi Lý Triệu Giai ở đâu. Dù sao, mời tôi đến là Lý Triệu Giai, tôi cũng phải biết trước biết sau tìm anh ta chào một tiếng.
“Anh ta đang ở phòng đấu kiếm.” Bành Sùng Liêm ôm người đẹp trong ngực, đối với kiếm đạo rõ ràng không có hứng thú, “Lâm tiểu thư tạm thời vẫn không nên đi vào là hơn, kiếm đạo vốn không thích hợp với phụ nữ.”
Nói xong lại chế một ly rượu để trước mặt tôi.
Tôi đem ly đẩy đến trước mặt anh ta hỏi: “Kiếm phương tây? Hay là kiếm Nhật Bản?”
Tôi không hứng thú với cồn, tửu lượng cũng không tốt, tự nhận uống ít vẫn hơn.
“Kiếm Nhật Bản.”
Tôi cười cười: “Đối với kiếm đạo Nhật Bản tôi cũng biết một chút, vừa lúc vào xem có cao thủ nào không, học lấy một hai chiêu.”
*********************** *****************************
Phòng kiếm đạo là một không gian độc lập bên trong, phục vụ dẫn tôi đến, tôi đẩy cửa đi vào.
Bên trong có ba người, trong đó có hai người đang đấu kiếm, mà người thứ ba bàng quan đứng bên ngoài xem, là Lý Huy Trạch.
Hai người kia đều mặc đấu phục, đeo mặt nạ.
Tôi cũng không biết người nào là Lý Triệu Giai, chỉ có thể im lặng vào cửa, cởi giày, hướng Lý Huy Trạch đi đến.
“Lâm Vi Linh cô đến quả đúng lúc, vừa đánh đến màn kích thích.” Lý Huy Trạch cười nói.
Tôi gật đầu: “Xin chào.” Nói xong chuyên tâm xem quyết đấu.
Tiếng kiếm tre va chạm vào nhau là tiếng động duy nhất trong này. Người mang đai màu đỏ rõ ràng hơn một chút, lưỡi kiếm cũng lợi hại, có vài lần tiên phát chế nhân (1)
Đối thủ bị bức không thể không lui về phía sau.
“Anh trai anh là ai?”
Lý Huy Trạch giơ tay chỉ: “Người mang đai lưng màu lam.”
Tôi theo hướng chỉ nhìn qua. Kĩ thuật kiếm của Lý Triệu Giai cũng không phải tầm thường. Muốn trách thì chỉ có thể trách đối thủ quá mạnh mẽ, anh ta chỉ có thể bại trướng.
Xem xong, tôi không khỏi cảm thán: Người mang đai lừng màu đỏ quả thật lợi hại.
Nhìn thấy cao thủ tôi không khỏi có chút nóng lòng muốn thử: “Không biết tôi có thể lên sàn đấu thử một lần hay