XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

không?”
Lý Huy Trạch đánh giá tôi một chút, nở nụ cười, “Đương nhiên.”
Sau đó gọi phục vụ, đưa tôi đi thay quần áo, chọn kiếm.
Đổi đấu phục xong tôi đi ra, một ván của Lý Triệu Giai còn chưa chấm dứt.
Tôi ở một bên hỏi vị Lý thị tam công tử đang thờ ơ lạnh nhạt: “Lý thiếu không muốn lên sàn thử một ván?”
Lý Huy Trạch nghiêng đầu nhìn tôi, “Tôi ngay cả anh trai tôi cũng đánh không lại, huống chi là anh ta? Vẫn là thôi đi!”
Cuối cùng, người mang đai lưng màu đỏ ra một đòn trí mệnh, cầm cây kiếm trong tay chỉ thẳng đầu Lý Triệu Giai.
Lý Triệu Giai thua.
*********************** ************************
Lý Triệu Giai buông kiếm khoát tay: “Người anh em quá lợi hại, Lý mỗ không nhận thua cũng không được.”
Lý Triệu Giai nói xong xuống sàn, lúc này, anh ta nhìn thấy tôi.
“Lâm tiểu thư đã đến?”
Tôi cười, “Lý tổng, trận vừa rồi thật quyết liệt.”
Anh ta lau mồ hôi xua tay: “Khiến Lâm tiểu thư chê cười rồi.”
Nói xong đảo qua trang phục trên người tôi, “Lâm tiểu thư cũng biết kiếm đạo?”
Tôi liếc mắt nhìn vị cao thủ kia vẫn đứng nghiêm tại chỗ.
Không biết có phải ảo giác hay không, tôi thấy hình như anh ta chăm chú nhìn mình.
Con người này, ánh mắt cùng như sự xuất hiện của anh ta làm cho tôi thấy ớn lạnh.
Tôi hoàn hồn nhìn Lý Triệu Giai, cẩn thận cười: “Đại khái biết một chút.”
“Lâm tiểu thư khiêm tốn rồi. Nếu đã có hứng thú không ngại thì lên sàn một phen, thay Lý mỗ dạy dỗ tên tiểu tử này một chút cũng tốt.”
Tôi tự nhiên là cung kính không bằng tuân mệnh.
Lên sàn đấu, đội mặt nạ, hành lễ.
Tầm mắt của tôi đối diện với người này.
Cách nhau một lớp mặt nạ, tôi chỉ có thể nhìn rõ dáng người, nhưng lạ lùng là gương mặt của anh ta làm tôi có chút quen thuộc.
Tôi còn chưa kịp nhìn kĩ, anh ta đã ra tay trước.
Chiêu thứ nhất anh ta dùng kiếm đánh xuống, tôi chỉ kịp chặn ngang trước mặt, tránh một nước.
Lực anh ta sử dụng quá lớn, chiêu này làm hai cánh tay tôi trong nháy mắt trở nên tê dại.
Người này quá lợi hại.
Trong lòng tôi thầm than – đụng phải cao thủ rồi.
Đành phải tập trung toàn bộ sức lực đối phó lại.
Mỗi chiêu của anh ta đều hướng mặt, vai, ngang sườn, những chỗ hiểm tôi mà đánh.
Trận đánh này căn bản đã vượt quá phạm vi xã giao vui đùa bình thường, mà là thực sự đối kháng.
Trình độ của tôi không kém Lý Triệu Giai là mấy.
Nhưng người này chỉ dùng bảy phần đối phó với Lý Triệu Giai, lại dùng toàn lực đối phó với tôi.
Mồ hôi cả người tôi chảy ròng ròng, vừa tránh né vừa phản kích.
Rốt cuộc cũng có cơ hội, kiếm của tôi xẹt qua sườn mặt anh ta, anh ta theo bàn năng né sang một bên, vừa lúc bên trái không hề dùng lực, tôi chuyển chuôi kiếm.
Lập tức, tôi đã có thể đánh ngã anh ta.
Đáng tiếc, ngay lúc tôi tưởng mình đã thắng, anh ta đột nhiên cúi thập người tay cầm chuôi kiếm đánh mạnh ở đầu gối tôi. Chân tôi đau nhói, không giữ được trọng tâm té ngã trên mặt đất.
Người này, giây tiếp theo tiến đến chỉa kiếm vào mặt tôi.
Anh ta ra một chiêu thật âm hiểm.
Tôi thua như không phục, nằm phía dưới thở hổn hển, bất đắc dĩ bị kiếm của anh ta chĩa vào không thể cử động, đành phải ngửa đầu giận dữ nhìn.
Anh ta từ trên cao nhìn xuống, một tay giữ kiếm, một tay kéo mặt nạ.
Khi đã nhìn rõ người này, tôi ngây ra một lát, sau đó trong lồng ngực lập tức nổi lên lửa giận.
Nhưng trên mặt tôi vẫn phải cố gắng giữ bình tĩnh.
Vì thế chỉ có thể lạnh mắt nhìn anh ta cùng kiếm của anh ta trước mặt mình.
Anh ta thu kiếm, tay hướng đến, làm bộ kéo tôi đứng dậy.
Tôi hất ra, tự mình đứng lên.
**************************** ********************************
“Lâm tiểu thư, cô thua.” Lý Huy Trạch ở bên ngoài tiếc rẻ lên tiếng.
Tôi cười một chút, quay đầu, miễng cưỡng liếc nhìn Diêu Khiêm Mặc phía sau, “Tôi thật sự thua, nhưng vị tiên sinh này thắng cũng không thực quân tử.”
Bây giờ coi như là tôi được lĩnh giáo, người tên Diêu Khiêm Mặc này, không chỉ có phi quân tử, còn tiểu nhân âm hiểm giả dối.
“Ha ha,” Diêu Khiêm Mặc cười ra tiếng, sau đó đi đến, đứng bên cạnh tôi, “Thắng chính là thắng, ai quan tâm gì đến quân tử hay không?”
Tôi xem anh ta như không khí, chẳng thèm nghe, chỉ nhìn Lý Huy Trạch phía trước: “Lý tiên sinh có thể nói cho tôi biết hay không tại sao luật sư của Hằng Thịnh xuất hiện ở đây?”
Lý Huy Trạch sửng sốt.
Ngay lúc đó Diêu Khiêm Mặc cười đáp: “Chuyện làm ăn giữa Lý thị và Hằng Thịnh không ảnh hưởng đến quan hệ anh em chúng tôi. Lâm tiểu thư nên rõ ràng một chút.”
“Vậy sao?” Tôi trêu chọc hỏi lại.
Cái gì gọi là quan hệ? Tôi thật không biết.
“Nhìn không ra Lâm tiểu thư lại là mẫu phụ nữ thép như vậy. Khiêm Mặc xem ra cậu đắc tội người phụ nữ thép của chúng ta rồi.” Lý Triệu Giai luôn thờ ơ ở một bên bây giờ cười giải tỏa.
Tôi không muốn làm ảnh hưởng đến tâm trạng thoải mái hôm nay nên không để ý đến Diêu Khiêm Mặc, cùng với Lý Triệu Giai ra vào vài câu rồi trở về thay quần áo.
Từ trong phòng thay đồ vừa đi ra, tôi lại đụng phái Diêu Khiêm Mặc: “Người phụ nữ thép,