Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.


Tôi thử hỏi: “Cho nên?”
Anh ta nhìn kĩ ánh mắt tôi tiếp tục nói: “Cho nên, ba anh cố ý ép gả Lộ Tây cho Hồ Khiên Dư, đổi lấy cơ hội hợp tác với Hằng Thịnh, cứu vớt sản nghiệp của Diêu gia.”
Nghe vậy, tôi sửng sốt.
Sự ngạc nhiên của tôi không tránh được ánh mắt Diêu Khiêm Mặc, anh ta giảo hoạt hỏi: “Sao vậy? Nghe thấy anh nói ba anh cố ý gả em gái anh cho Hồ Khiên Dư em giật mình?”
Tôi hít sâu, bỏ qua những lời này: “Anh tìm đến hợp tác chẳng phải là ép người nhà mình vào chân tường? Tôi biết quan hệ giữa anh và ba không tốt, nhưng không đến mức hại lại ba anh?”
Tôi nói xong, rõ ràng cảm thấy được nét mặt Diêu Khiêm Mặc cứng đờ, như bị tôi chạm đến chỗ hiểm.
Mặt anh ta trắng bệch, đem chén rượu còn lại một hơi uống cạn sạch: “Chuyện này em không cần xen vào.”
Tôi cười, “Thì ra Diêu tiên sinh anh cũng có lúc không mở miệng được.”
Lập tức tôi nghiêm túc lại, tiếp tục: “Chuyện này anh muốn nói hay không tôi không quan tâm. Tôi quan tâm là anh muốn hợp tác với tôi là do ai đứng sau giật dây?”
“......”
Diêu Khiêm Mặc không trả lời, tôi chỉ có thể tiếp tục truy vấn: “Anh có thể nói cho tôi biết xem anh vì muốn hợp tác với tôi rốt cuộc đã ở sau lưng tôi làm những chuyện gì?”
Diêu Khiêm Mặc nhìn tôi, không nói lời nào.
“Nếu muốn hợp tác mong anh thẳng thắn: Chiếc đĩa kia, có phải anh gửi cho tôi?”
Sau khi Diêu Khiêm Mặc tiết lộ quan hệ giữa Lộ Tây và Hồ Khiên Dư, không bao lâu tôi nhận được đoạn video “sống sắc sinh hương” kia.
Nếu nói tất cả đều chỉ là trùng hợp không phải quá buồn cười sao?
“Vậy trước hết tôi hỏi một chuyện: Anh có liên quan gì đến Lý thị? Trong việc thúc đẩy Lý thị trở mặt với Hằng Thịnh nhất định anh đã làm chuyện gì đó.”
Diêu Khiêm Mặc cười, gật đầu, “Anh không biết người mạnh mẽ như em tại sao gặp phải Hồ Khiên Dư trở nên thiếu quả quyết như vậy. Anh làm những việc đó thực ra là giúp em.”
Tôi không muốn quanh quẩn nhiều chuyện chiếc đĩa, tiếp tục nói: “Trừ việc này ra anh còn làm gì?”
“Em thực sự muốn nghe?”
Tôi gật gật đầu.
********************************* *********************************
“Em về nước, thủ tục thuận lợi như vậy, anh giúp một chút.”
Tôi giật mình, thì ra từ trước khi tôi về nước, Diêu Khiêm Mặc đã biết.
Tôi cười: “Đừng nói cho tôi rằng lần đầu tiên gặp mặt ở đại học cũng là anh sắp xếp.”
Anh ta lắc đầu: “Không có. Trước khi em về nước không lâu anh mới biết được thì ra Lâm Vi Linh là con gái Lâm Thậm Bằng. Tất cả những việc anh làm cũng chỉ chuẩn bị từ sau đó.”
Diêu Khiêm Mặc nói những lời này, thực ra tôi vẫn giữ thái độ bán tín bán nghi.
Nhưng bây giờ, tạm thời tôi chỉ có thể tin tưởng anh ta, “Vậy làm cách nào anh biết tôi là con gái Lâm Thậm Bằng?”
Vấn đề này anh ta không trả lời, chỉ lắc đầu, “Không nên tò mò, vấn đề của em còn nhiều lắm. Em còn chưa trả lời anh, hợp tác lần này có đồng ý hay không?”
Theo vẻ mặt Diêu Khiêm Mặc để phán đoán, lúc này tôi hỏi cũng như không.
Tôi đáp: “Cho tôi vài ngày suy nghĩ.”
Diêu Khiêm Mặc liếc mắt nhìn: “Được, suy nghĩ xong điện cho anh.”
Tôi gật đầu chuẩn bị rời đi lại bị anh ta giữ chặt lấy.
Anh ta chỉ chén rượu tôi chỉ mới uống mấy ngụm: “Rượu ngon không thể lãng phí như vậy.”
Tôi từ chối: “Tửu lượng của tôi không tốt.”
Diêu Khiêm Mặc vẫn như trước không chịu buông tay: “Uống chén rượu này, coi như là chúc cho chúng ta hợp tác thành công.”
“Tôi còn chưa đồng ý hợp tác với anh.” Tôi cười.
Anh ta cũng cười, cười so với tôi càng thâm trầm.
Tôi nhìn cổ tay bị anh ta giữ lấy, nổi giận, tay kia cầm lấy chén rượu một hơi uống cạn sạch.
Uống quá nhanh, rượu theo khóe môi tôi trào ra.
Diêu Khiêm Mặc nhìn thấy tôi uống xong chén rượu, ý cười càng sâu: “Em uống như vậy quả thật làm hỏng rượu quý.”
Tôi mặc kệ đây là cái gì rượu quý, cố gắng tránh bàn tay Diêu Khiêm Mặc.
Đúng lúc này, anh ta nhìn chằm chằm môi tôi, ánh mắt buồn bã, đột nhiên cánh tay đang giữ tôi kéo mạnh.
Tôi lảo đảo, cơ thể không giữ được trọng tâm lao về phía trước, eo nhanh chóng bị anh ta giữ lấy.
Ngay sau đó, Diêu Khiêm Mặc cúi đầu, đặt lên môi tôi.
Tôi kinh ngạc, không kịp phản ứng, theo bản năng muốn đẩy Diêu Khiêm Mặc đang liếm chút rượu còn sót lại ở khóe môi tôi ra.
********************************** ************************************
Đầu lưỡi của Diêu Khiêm Mặc động đến răng rồi, tôi lập tức cắn chặt, anh ta cười một cái, buông.
Tôi vẫn không biết chuyện gì xảy ra, nhất thời cảm thấy vô cùng ghê tởm, ruột khó chịu.
Tôi cúi gập người nôn khan.
Diêu Khiêm Mặc thấy bất thường, không cười nữa, đi đến vỗ vỗ lưng giúp tôi thuận khí.
Tôi đứng thẳng dậy đẩy hai tay anh ta ra, nhếch mi chăm chú nhìn.
Sau đó, nhanh chóng cầm lấy ly rượu của anh ta hất đến.
Rượu tạt vào mặt Diêu Khiêm Mặc, dần dần chảy xuống cổ vô cùng thê thảm.
Anh ta theo bản năng nghiêng đầu tránh, cũng rất nhanh quay lại nhìn thẳng vào tôi.
Diêu Khiêm Mặc liếm liếm môi mình, cười yếu ớt: “Ha ha, tốt lắm. Lâm tiểu thư, rượu này để chúc cho chú