Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
p ảnh.
Cả một ngày tôi đều ở trụ sở chính của Hoàn Cầu. Rời khỏi phòng phỏng vấn liền cùng Thác Ni đi gặp những lãnh đạo cao cấp.
Bữa trưa cũng có hẹn.
Ngoài những người ở Hoàn Cầu, còn mời các giám đốc ngân hàng cùng một số đại biểu đối tác.
Tôi đã đặt sẵn vé máy bay buổi chiều, chuẩn bị sau khi xong việc về thẳng Hongkong.
Tôi ở Hongkong đã hẹn bác sỹ phá thai làm giải phẫu, tôi không muốn để lâu.
Hoàn Cầu cho xe đưa tôi ra sân bay.
Lúc đi qua một quảng trường, tôi nhìn trên màn hình rộng đang phát lại lễ nhậm chức buổi sáng kia.
Trong đó tôi đang cười, phong thái tự tin.
Buổi sáng tôi ngồi máy bay đến Singapore không có thời gian nghỉ ngơi, vừa rồi trước máy quay cũng không có tinh thần, cũng may không đến nỗi tệ lắm.
Lúc ở trên xe, điện thoại riêng của tôi đổ chuông,
Tôi nhìn, một dãy số xa lạ.
Tôi nhấc máy.
Đâu kia nói: “Vi Linh phải không?”
********************************** *********************************
Rõ ràng là giọng một người phụ nữ xa lại, lại thân thiết gọi tôi “Vi Linh”.
Tôi nghi ngờ: “Tôi là Lâm Vi Linh, xin hỏi …”
Giọng nói đầu kia vang lại mang ý cười: “Là dì Hồ.”
Người tôi cứng ngắc.
Tôi không trả lời, cả hai đầu đều im lặng, chốc lát, bên kia mở miệng: “Lúc con ở Hongkong dì cũng nhờ thư kí của con nhắn gì muốn gặp con, nhưng hình như cô ấy không báo lại.”
Tôi nhớ lại ngày hôm qua, quả thật thư kí nói cho tôi, có người muốn gặp.
Nhưng tôi không biết người này lại là Hồ Hân.
Tôi không biết nói gì, từ chối, hay là đồng ý?
“Dì Hồ …”
“Thế nào? Vi Linh, con rảnh không? Con hẳn vẫn còn ở Singapore?”
Tôi không thể từ chối, chỉ có thể nhận lời.
Hồ Hân hẹn tôi đi biệt thự gặp.
Bà ta nói thật êm tai: “Đã lâu không gặp, dì nhìn thấy con trên TV thiếu chút nữa nhận không ra. Vi Linh, con đến để gì gặp một chút.”
Chắc hẳn bà ta chưa quên, lúc trước chính mình ép tôi xuất ngoại. Đối với tôi tuyệt tình như vậy, mà bây giờ lại có thể làm bộ như một vị trưởng bối đã lâu không gặp để đối đãi với tôi.
Tôi vốn định bảo lái xe quay đầu, đưa tôi đến gặp Hồ Hân.
Nhưng bất đắc dĩ trên xe còn có trợ lý riêng.
Tôi nghĩ một lúc quyết định một mình về gặp Hồ Hân.
Tôi xuống xe, nhắc nhở trợ lý sau khi về Hongkong đổi vé máy bay của tôi sang ngày hôm sau.
Tôi đón taxi, báo địa chỉ Hồ gia.
Xe đi rất lâu, lúc đến nơi đã là nửa giờ sau.
Taxi dừng ở bên ngoài, cửa lớn có mắt điện tử, tôi báo tên, bên kia trả lời: “Xin chờ một chút.”
Không lâu sau, cửa lớn mở ra.
Do dự (P1)
Tôi bị lôi lên cầu thang, giày cao gót hấp tấp từng bước, tôi lo Hồ Khiên Dư kéo dã man như vậy sẽ làm bị thương chính mình, nếu như vậy, hậu quả tôi không dám nghĩ.
Tôi bám lấy tay vịn, không chịu đi.
Hồ Khiên Dư rốt cuộc quay người lại. Hắn nhếch mi nhìn tôi, lại cúi đầu nhìn giầy tôi.
Đột nhiên thở dài.
Sau đó, giọng nói trở nên bình tĩnh, nhìn tôi, đáy mắt không chút dao động: “Rất nhiều phụ nữ đợi lên giường của anh, không đến mức không phải em không thể.”
Nghe vậy, tôi bật cười.
Đúng vậy, rất nhiều phụ nữ chờ đợi Hồ Khiên Dư, hắn sao phải không tôi không được?
Hắn có Lộ Tây, một người phụ nữ mù quáng sẵn sàng vì hắn mà trả giá. Cho dù không có Lộ Tây, còn có rất nhiều, rất nhiều không kể xiết.
Thấy tôi trầm mặc, Hồ Khiên Dư không nói nữa, xoay người đi vào thư phòng phía trong phòng ngủ.
Hắn rời đi, phòng ngủ chỉ còn một mình tôi, hốc mắt có chút ướt át, sợ là sẽ rơi lệ. Tôi ngẩng đầu lên, bức nó chảy vào trong.
*******
Sau khi trở lại, trong tay hắn mang một túi hồ sơ. Đi đến trước mặt, nhìn kĩ ánh mắt, không nói một lời đưa cho tôi.
Một lát sau, hắn mở miệng: “Anh nhận được cái này. Ngày hôm qua, từ Hongkong.”
Tôi mở túi, lấy giấy tờ trong đó.
Tôi tưởng rằng hợp đồng làm ăn, trang giấy chậm rãi rút ra, tôi nhìn một dòng chữ trên đầu – Bệnh viện Hongkong, kết quả khám phụ khoa – Tôi bất động, trong nháy mắt đầu óc mông muội.
“Còn không?”
Hắn hỏi.
Tôi không trả lời.
Hắn chờ một lát, vẻ mặt dịu xuống, tiến sát vào ôm lấy tôi, tay di chuyển xuống bụng, lặp lại: “Nó … còn không?”
Ánh mắt hắn rơi xuống, chìm vào mắt tôi, dịu dàng như dòng nước …
Không, người đàn ông này vẫn giả dối, tất cả đều là giả dối, hắn đang ngụy trang.
Hắn chiếm lấy công ty của ba mày, cướp đi của mày tất cả, cướp đi những người bên cạnh mày, cùng bạn tốt của mày lên giường, khiến cho mày trở thành con người dơ bẩn như bây giờ … Không thể tha thứ.
Tôi đột nhiên sợ hãi, nhìn hắn như mãnh thú, cố gắng giãy dụa.
Nhưng sức tôi không thể so với hắn, tôi đẩy không được, liên tục lùi về phía sau vài bước.
Đứng vững lại, tôi ngẩng đầu, giương mắt dò xét: “Còn thì thế nào? Không còn thì thế nào?”
Tôi rút mạnh tờ giấy trong túi ra, xé tan nó trước mặt hắn.
Hắn vẫn im lặng như vậy nhìn tôi.
Hồi lâu, chậm rãi ngồi xuống nhặt đủ vô số những mảnh giấy vụn.
Tôi nhìn đỉnh đầu hắn, không nói gì.
Hắn đứng dậy, chậm rãi t