Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.

>Thừa Tuyết nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, chim đậu trên cành cây hót líu lo nhôn nhịp, bầu trời xanh thổi từng cơn gió mát rượi, mọi thứ đều mới mẻ tươi vui, vì sao cô không cảm thấy được thế mà lại rất đau.
Cửa nhẹ nhàng mở ra, Tâm Nhi đen một bình nước trắng lên thấy cô tỉnh dậy thì vui mừng: "Tiểu thư, chị tỉnh rồi."
Thừa Tuyết lặng lẽ quay đầu qua nhìn Tâm Nhi một cái, môi muốn cong lên cười một cái nhưng lại đau đớn cùng cứng ngắc.
-Chị đã ngủ hết một ngày rồi, em thật lo cho chị.
Thừa Tuyết vẫn là quay đầu ra nhìn bên ngoài trời, không nói không rằng.
-Chị có đói không? Em có nấu cháo, để em đem lên.
-Tâm Nhi...
Thừa Tuyết gọi một tiếng.
Tâm Nhi nghe cô gọi mình liền dừng lại chờ cô nói tiếp.
-Vì sao chị vẫn chưa chết?
Tâm Nhi thoáng cả kinh nhìn cô, Thừa Tuyết lời nói chua xót cô cứ nghĩ đêm hôm kia mình đã có thể đi gặp Khiêm Lạc rồi chứ?
-Tiểu thư, người nói gì vậy? Sao người lại có thể chết chứ?
-Sống như thế này, chết còn sung sướng hơn.-Thừa Tuyết lặng lẽ rơi nước mắt, ánh mắt xinh đẹp đã không còn như lúc đầu
-Tiểu thư, người đừng suy nghĩ bậy.
Thừa Tuyết không nói gì nữa, im lặng rơi nước mắt nhìn bên ngoài bầu trời xanh kia, vì sao mọi thứ đều tươi đẹp nhưng chỉ có lòng cô và Hàn Lâm là u tối nhất.
Rốt cục, ba cô đã làm gì ba anh mà anh phải muốn nhìn cô đau khổ chịu sự giày vò thế này?






Em gái.
Đôi khi con người ta chỉ muốn có một cuộc sống đơn giản.
- - -
Một tuần lễ, mọi thứ lại như ban đầu, mỗi ngày cô đều bị giam lỏng trong căn phòng rộng lớn lạnh lẽo ấy, dần dần cô hình thành thói quen lặng lẽ, im lặng đến tưởng như cô không thể nói chuyện.
Con người mất đi tự do, là điều thống khổ nhất trên đời. Giống như chim bị nhốt trong lòng, từ từ cô đơn buồn bã mà không thể cất nổi tiếng hót trong veo.
Diệc Thuần buồn bực cầm ly của mình đứng lên đi ra khỏi phòng làm việc, đi đến phòng pha cafe pha một ly uống.
Diệc Thuần ngồi ở thang bộ nhâm nhi ly cafe nóng hổi.
Thang bộ rất ít người đi, bởi vì đa số đều đi thang máy, nên cho dù cô ngồi ở đây một tiếng đồng hồ cũng chả ai biết.
Mặc Phong từ tầng trên đi xuống, ngó xuống bên dưới thấy có cô gái đang ngồi thưởng thức cafe, lại nhận ra là Diệc Thuần, ý nghĩ "quân tử trả thù mười năm chưa muộn" cuối cùng cũng có lúc thực hiện được.
Cô gái này liên tục gọi anh bằng đại côn đồ, tính tình chanh chua khỏi chê, hôm nay đã là cấp dưới của anh, xem xem anh trừng trị cô ra sao.
Mặc Phong tần hắng vài cái, bước xuống cầu thang.
Diệc Thuần quay đầu lại, nhìn thấy là Mặc Phong, suýt nữa bị sặc.
Không phải xui đến thế chứ?
-Phó, tổng...-Diệc Thuần đứng lên giơ tay một cái, mặt méo sẹo nói
Trong Khởi Lạc, Mặc Phong là phó tổng, là trên vạn người dưới một người. Diệc Thuần cô muốn sống sót phải xem sắc mặt của hai người này.
Nhậm Tử Phàm thì cô không nói, nhưng tên Mặc Phong này chỉ cần cô gặp là muốn chửi ngay.
Chắc như người xưa hay nói, kiếp trước có thù kiếp này mới ghét như vậy, là oan gia từ kiếp trước đến bây giờ.
-Sao lại ở đây? Định trốn việc sao?-Mặc Phong bước xuống đứng ở bậc trên bậc Diệc Thuần đang đứng
-Không có... chỉ là đi pha cafe rồi sẵn tiện ở đây... ngồi uống nghỉ ngơi.-càng nói giọng Diệc Thuần càng nhỏ
-Vậy sao? Có thật là chỉ vậy thôi?-Mặc Phong có ý không tin
-Thật, có, có camera mà, anh xem đi.
Ở mỗi tầng cầu thang đều có gắn một camera theo dõi, Diệc Thuần cô không làm gì có nói dối thì sợ gì anh.
-Không gọi bằng "đại côn đồ" nữa sao?-Mặc Phong cố ý nhấn mạnh ba từ kia
Diệc Thuần biết rõ anh đang xỉa sói lôi chuyện cũa ra nói mình, nhưng mà không thể như lúc trước chửi anh, bây giờ cô dưới quyền anh, cô nhịn thôi.
-Hì hì, lúc ấy là tôi nông cạn, Mặc phó tổng, tôi xin lỗi.-Diệc Thuần ngẩng đầu cười lấy lòng
-Lúc đó cô chửi hay lắm mà. Bán hàng di động? Thợ sửa chữa? Đại côn đồ? Sao bây giờ cô hiền dữ vậy?-Mặc Phong liếc xéo Diệc Thuần
-Mặc phó tổng, anh đừng nhỏ nhen ích kỉ tính toán như vậy chứ?
Ngoài mặt cười như vậy chứ trong lòng Diệc Thuần đang thầm rủa tám đời tổ tông nhà Mặc Phong. Đại côn đồ!!!
-Ý cô là tôi nhỏ nhen ích kỉ tính toán?
-Ấy, cái này là anh tự nói, tôi chưa hề nói.-Diệc Thuần xua tay
-Vu Diệc Thuần... xem ra làm biên kịch quá nhẹ nhàng nhỉ?
Diệc Thuần nhâu mặt bĩu môi, xem như cô là kẻ thất thời đi, Diệc Thuần cúi đầu miệng không ngừng chửi thầm Mặc Phong.
-Xin lỗi, Phó tổng.-Diệc Thuần nghiến răng nghiến lợi miễn cưỡng nói
-Làm việc cho tốt, tôi sẽ để ý đến cô đó.-Mặc Phong như báo trước cho cô biết
Diệc Thuần nghiến răng, chỉ muốn một phát chọi giày vào mặt Mặc Phong, nhưng mà không thể.
Mặc Phong bước xuống được hai bậc thì dừng lại, ngã người về trước cầm lấy ly cafe vẫn còn nhiều của Diệc Thuần.
Diệc Thuần trừng mắt quay xuống nhìn Mặc Phong, ly cafe đó cô chỉ mới uống có hai hớp đó nha.
-Ly cafe này xem như hối lộ chuyện hôm nay cô bỏ việc ngồi ở đây.
Bỏ lại câu đó thì Mặc Pho