Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
nh chấn động nhưng liền giấu đi nét mặt ấy, Tô Tịch Phó, ba từ này sao lại quen như vậy? Không lẽ... là ông ta?
-Mặc Phong, anh biết chứ?-Thừa Tuyết thấy anh không có phản ứng gì thì hỏi
-Không... cái tên này rất lạ.-Mặc Phong vẫn là điều tra rõ rồi nói với cô cũng chưa muộn
-Mà cô hỏi có việc gì?
-À, cũng không có gì, tôi muốn biết vậy thôi? Lỡ như đó là lí do tôi bị Nhậm Tử Phàm giam cầm thì sao?-Thừa Tuyết nói, âm thầm quan sát
-Chắc không đâu.-Mặc Phong phản ứng không có gì đặc biệt, chỉ là nét mặt hơi cứng ngắc
Thừa Tuyết thấy anh là lạ nhưng không hỏi thêm, nếu anh đã giấu cô thì cô nhiều làm chi.
-Anh và Mặc Hàng thật khác nhau, đều là anh em sao một người thì gần gũi còn thì quá xa cách.-Thừa Tuyết cười cười
-Tôi và Mặc Hàng không phải anh em ruột, chẳng qua từ nhỏ chúng tôi đều là cô nhi nên cả hai đi chung hợp tác tìm mọi cách kiếm thức ăn.
-Vậy sao? Tôi cứ tưởng cả hai là anh em...
-Tên của chúng tôi là do thiếu chủ đặt cho. Chúng tôi đối với thiếu chủ rất kính trọng.
-Còn rất trung thành nữa.
-Cũng trễ rồi tôi phải quay về công ty, ngày mai sẽ có người đến đưa đón cô đi làm, hẹn gặp lại.
-Tạm biệt.
Thừa Tuyết vẫy tay một cái, nhìn Mặc Phong rời khỏi, ánh mắt nhanh chóng ảm đạm mà rũ xuống.
Cái chết.
Có bao giờ, hạnh phúc chỉ trong giấc mơ.
- - -
Thừa Tuyết đứng nhìn Mặc Phong lên xe rời đi, tầm mắt rũ xuống.
Ba cô là Tô Tịch Phó - ông là một cảnh sát cùng với ba của Khiêm Lạc làm ở Cục cảnh sát chống tội phạm, trong lòng Thừa Tuyết ông không những là một người ba hết mực yêu thương con mà còn là một cảnh sát công chính liêm minh.
-Tô Tịch Phó, ông nghĩ chạy thoát được sao?-Mặc Hàng đứng lại giơ tay trái lên bảo đám người phía sau dừng lại
Tô Tịch Phó mồ hôi nhễ nhại, mặt tái mét, tay ông ôm chặt gói đồ kia.
-Ông chọc ai không chọc, lại chọc nhầm lão đại bọn tôi.-Mặc Phong cười nhạt nói
-Tôi không quen không biết lão đại các người, thì lấy gì chọc ngài ấy?-Tô Tịch Phó trong lòng là rất sợ hãi
-Ông là cảnh sát lại cùng người của Hắc Ưng bán lậu súng, vận chuyển ma túy, tham nhũng... Hắc Ưng đối đầu với UP, tiêu diệt xong Hắc Ưng thì phải đến ông chứ?-Mặc Hàng hừ lạnh
-Ông cũng rất khôn ngoan đem tiền bạc chạy trốn, còn bỏ lại vợ con mình, ông nghĩ chúng tôi không biết sao?
-Các người... các người tha cho tôi đi, tôi chỉ là bị Hắc Ưng uy hiếp phải làm theo thôi.-Tô Tịch Phó run sợ cầu xin
-Nếu không phải có ông tiếp tay thì những vụ làm ăn của Hắc Ưng đâu phát triển tốt như vậy, Hắc Ưng còn tuyên chiến với UP, đúng là không xem sức mình có đủ không?-Mặc Hàng khinh bỉ nói
-Chuyện này không liên quan đến tôi, tha cho tôi đi...-Tô Tịch Phó dáng vẻ cầu xin rất tội nghiệp, thiếu điều chỉ muốn quỳ xuống cầu xin
-Diệt cỏ phải diệt tận gốc, không thể để ông sống sót được.-Mặc Phong cầm súng lên chĩa về phía trước
-Tôi không thể chết... tôi không muốn...
Tô Tịch Phó điên cuồng la hét, sau đó ôm túi tiền quay đầu chạy.
Mặc Hàng dùng tay hạ súng Mặc Phong xuống, cả hai nở nụ cười lạnh lẽo.
Ông ta đâu biết, phía trước chính là đường kết liễu mạng sống của mình, bởi vì có người còn nguy hiểm hơn bọn họ đứng chờ ở đó.
Tô Tịch Phó chạy một đoạn đường khá dài, tưởng chừng mình đã thoát thì vui mừng khôn xiết, tay ôm khư khư túi tiền.
Sau gáy đột nhiên lạnh lẽo, cả người Tô Tịch Phó cứng đờ, sắc mặt nhanh chóng trắng bệch.
-Bác Tô, suốt mấy năm qua ông sống khỏe chứ?-thanh âm này ngoài bén nhọn lạnh lẽo ra thì chỉ toàn sát khí lấy mạng người
Tô Tịch Phó trừng mắt, tay cầm túi tiền cùng súng run rẩy làm rơi xuống đất, ông quay đầu thì bàng hoàng nhìn người nam nhân trước mặt.
-Cậu... cậu...
Tô Tịch Phó lắp bắp khó khăn nóih.
-Đã lâu không gặp, cháu đến để tiễn bác đi.-nam nhân cười lãnh băng, ánh mắt chỉ toàn thù hận
-Cậu... cậu muốn gì?
-Ông nói xem, tôi tìm ông là để làm gì? Tôi đến để đòi những thứ ông đã cướp đi của tôi.
-Cầu, cầu xin cậu tha cho tôi... tôi biết sai rồi... là tôi thiếu suy nghĩ...-Tô Tịch Phó mặt không còn huyết sắc vội quỳ xuống xin tha
-Tha? Lúc đó khi ông kêu Hắc Ưng đến giết gia đình tôi, sao ông không tha cho họ?-nam nhân cười lãnh khốc, tay ấn còi thêm một chút
Tô Tịch Phó mặt ngày càng trắng, cả người ông cứng đờ, lại không ngừng dập đầu: "Xin cậu, tha cho tôi... tôi còn có vợ và con, tôi sai rồi... tôi sẽ đầu thú..."
-Ông lầm rồi, tôi không những lấy mạng của ông, mà còn muốn mạng của vợ ông, con ông, tôi muốn bọn họ vì ông mà trả giá.
-Xin cậu, họ vô tội... là một mình tôi gây ra, cậu nể tình tôi và ba cậu quen nhau, xin hãy tha cho tôi.-Tô Tịch Phó dập đầu ngày càng nhiều, ngay trán cũng chảy máu
Nam nhân một cước mạnh mẽ đá Tô Tịch Phó làm ông ta nằm sóng soài trên đất, đau đớn rên rỉ.
-Ông còn biết ba tôi và ông là chỗ quen biết, còn là rất thân nữa sao? Tô Tịch Phó, tôi kính trọng ông, xem ông như trưởng bối, ông lại đối xử với tôi và người nhà tôi như vậy.-nam nh