XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.

ũng nhớ, ngày nào cũng nhớ, nhớ đến khi nào anh cho phép nghỉ thì thôi.-Nhậm Tử Phàm dang tay rộng ra ôm Viên Hy vào lòng
-Anh, ở đâu ra cái lí lẽ đó. Anh đúng là không nói chuyện đàng hoàng mà.-Viên Hy bĩu môi nhưng vẫn để anh ôm trong lòng
-Anh chính là không nói đàng hoàng, nhưng chỉ với em thôi.-Nhậm Tử Phàm một tay ôm Viên Hy, một tay vuốt mái tóc của Viên Hy
-Sau này tốt nhất anh cưới em làm vợ, nếu không em sẽ tìm cô gái cướp anh đi mà cho cô ta một trận.
-Tiểu Hy, con gái không nên hung dữ như vậy.
Nhậm Tử Phàm cười lớn, không nghĩ nhiều về câu nói của Viên Hy.
Anh, em nói thật, không hề đùa.
Viên Hy cong môi cười hạnh phúc, Viên Hy biết trong lòng Nhậm Tử Phàm cô gái chiếm vị trí lớn nhất chỉ có mình cô, không ai có thể thay thế được tình cảm mười tám năm qua của cả hai. Điều này làm Nhậm Viên Hy rất an tâm trong lòng không sợ ai cướp anh đi khỏi mình.
. . .
Sáng sớm Thừa Tuyết VSCN xong đi ra ban công từ lúc cô tính dậy thì cô kêu Tâm Nhi đem ba chậu hoa mình cần về, tất cả đều là hoa lưu ly chậu màu xanh, trắng và tím. chăm sóc những chậu hoa làm cô tiêu khiển thời gian và thanh thản hơn
Hoa lưu ly tiếng Anh gọi là Forget Me Not có nghĩa là "Xin đừng quên tôi." Hoa thể hiện một tình yêu thủy chung một loại hoa luôn luôn gợi nhớ một niềm thương cảm mênh mông, một kỉ niệm sâu xa thầm lặng không quên được, thường được gắn với những hoài niệm yêu thương và tình yêu chân thành. Giống như cô và Khiêm Lạc.
Như đôi mắt sáng và xanh
Cửa dòng sông nhỏ nhìn anh dịu dàng
Hoa là ngọc quý trao nàng
"Đừng quên nha nhé!" Lời chàng thiết tha.
Hoa lưu ly ngọt ngào
Nở tử lòng khát khao
Tình yêu người chân thật
Lời thề hoa xin trao.
Hoa lưu ly còn có một truyền thuyết làm động lòng người.
_Ding dong...
Thừa Tuyết nhìn ra cổng khi nghe tiếng nhấn chuông, nghiêng đầu nhìn người bên ngoài, thở phào nhẹ nhõm.
Tâm Nhi mở cửa cho Mặc Phong vào, cả hai nói vài câu gì đó rồi thôi, Mặc Phong nhìn lên bàn công phòng cô nhìn thấy cô thì mỉm cười.
Thừa Tuyết cũng cười đáp lại.
Mặc Phong đi lên phòng Thừa Tuyết, gõ cửa ba tiếng, đợi Thừa Tuyết mời vào mới mở cửa vào phòng.
-Có chuyện gì sao?-Thừa Tuyết tay cầm bình xịt nước tưới hoa tưới những chậu lưu ly hỏi
-Thiếu chủ nói, ngày mai muốn... cô đi làm.-Mặc Phong không biết nên xưng hô ra sao cho hợp lí
-Ở đâu vậy?-Thừa Tuyết bộ dạng hờ hững lo chăm sóc hoa của mình
-Là Hoa Lạc, lúc trước là Ôn Thị, chỗ cũng đã đổi bây giờ nằm ở tầng ba mươi của Khởi Lạc.-Mặc Phong cặn kẽ nói
Thừa Tuyết ừ một tiếng, tiếp tục công việc của mình.
-Thừa Tuyết...
-Việc gì vậy?-Thừa Tuyết đặt bình xịt lên chiếc bàn trắng tròn ngoài ban công, quay qua hỏi Mặc Phong
-Nhìn cô gầy đi.-Mặc Phong biết mình không nên có bất cứ tình cảm gì với cô nhưng mà anh không ngăn được
-Tôi biết. Nhưng mà biết làm sao được, ở đây được ăn uống rất tốt, chỉ là bị nhốt trong phòng không thể ra ngoài như người khác, gầy đi là phải.-Thừa Tuyết không buồn mà còn cười chẳng quan tâm đến
-Thừa Tuyết, cô nên làm thiếu chủ vui, nếu không...
-Mặc Phong.
Thừa Tuyết cắt ngang lời Mặc Phong, mày nhíu lại nhanh chóng giãn ra.
Cô nói: "Tôi đã thử lấy lòng anh ta, nhưng mà như lúc đầu tôi nói lòng anh sâu đến nỗi tôi không thể nắm được, bảo tôi lấy lòng anh ta là điều rất khó."
Mặc Phong lặng đi.
-Mặc Phong, tôi có chuyện muốn hỏi anh.
Thừa Tuyết sực nhớ chuyện quan trọng.
-Là việc gì?
-Thật ra ba của Nhậm Tử Phàm là ai? Ông ta có quen biết ba tôi không?-Thừa Tuyết đến nay vẫn chưa lí giải được chuyện này
Mặc Phong kinh ngạc không nghĩ tới cô hỏi mình điều này.
-Tôi cũng không biết, lúc tôi và Mặc Hàng theo thiếu chủ thì ngài đã thần bí như vậy.
Mặc Phong không hề có ý giấu giếm, lúc Mặc Phong và Mặc Hàng thei Nhậm Tử Phàm đã là chuyên của năm năm trước, lúc đó Nhậm Tử Phàm chỉ có một mình dẫn theo một cô bé mười ba tuổi - tức là Nhậm Viên Hy, lúc đó một mình Nhậm Tử Phàm đánh mười mấy tên du côn đang đánh đập hai người con trai chỉ mới mười tám tuổi, chính là Mặc Phong và Mặc Hàng.
Mặc Phong và Mặc Hàng vốn là trẻ mồ côi lưu lạc đầu đường xó chợ nên quyết định đi theo Nhậm Tử Phàm, cả hai rất khâm phục Nhậm Tử Phàm, không những đánh nhau rất giỏi mà trong vòng hai năm đã từ hai bàn tay trắng đã tạo nên cơ nghiệp.
Không những vậy còn rất bạo gan cầm súng bắn chết lão đại của UP, còn làm tất cả người trong UP về phía mình, đưa mình lên làm lão đại.
Chỉ trong hai năm từ không có gì trở nên một thương gia giàu có trong top 5 cả nước còn trở thành lão đại của UP, người người nể sợ.
Ba năm tiếp theo liền làm Khởi Lạc đứng đầu nước, xâm nhập thị trường Châu Á, lan rộng ra thế giới, mà vị trí lão đại UP càng vững chắc với sự đủ tàn nhẫn và lãnh khốc.
Cho nên người nào nhắc đến ba từ Nhậm Tử Phàm đều không những khen ngợi về năng lực còn ngưỡng mộ và kính sợ.
-Vậy sao?-Thừa Tuyết thật vọng
-Ba cô, tên gì? Nói ra có thể tôi giúp ích được.-Mặc Phong hỏi
-Tô Tịch Phó.
Mặc Phong giật mì