Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342325

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2325 lượt.

ay không?"
Anh buông thỏng hai tay, tay phải đưa lên cầm đũa gắp một miếng sườn chua ngọt vào chén ăn.
Viên Hy thấy anh ăn thì bực bội tan biến, anh lần nào cũng thử thách kiên nhẫn của cô, không bao giờ chủ động trước chỉ chờ cô chịu thua. Giống như lần nói chuyện đó, anh bắt máy vậy mà không lên tiếng chờ cô mở miệng trước.
Lần nào cô cũng chủ động, anh chỉ giỏi ức hiếp cô. Nhưng mà cô chính là muốn được mãi như vậy.
Anh ăn một miếng, đặt đũa xuống, nhìn Viên Hy khuôn mặt không biểu lộ khen hay chê.
-Thế nào?-Viên Hy hơi chòm người ra trước hỏi
Anh gật gật đầu, tỏ ý tạm được.
Viên Hy không mấy hài lòng với kết quả thu được, cô xụ mặt.
-Tay nghề của em có thể sánh bằng thím Lý rồi, rất ngon.-Nhậm Tử Phàm bật cười nói
-Thật sao?
-Thật, anh đã gạt em bao giờ!?
Viên Hy cười đến hai mắt cũng híp lại.
-Em nhất định sẽ cố gắng học để có thể làm món sườn chua ngọt ngon như mẹ.
Nhậm Tử Phàm sắc mặt đột nhiên trầm xuống, khóe miệng có chút cứng ngắc.
Viên Hy biết mình vừa nhắc đến mẹ thì cắn môi len lén nhìn anh, mỗi lần nhắc đến ba mẹ thì anh đều như vậy, không có biểu cảm gì.
-Anh, anh lại nghĩ đến chuyện đó sao?
-Viên Hy, đừng làm anh mất hứng.
Tuy anh không nổi giận hất tung bàn ăn nhưng mà lời nói gắt gỏng trầm thấp.
-Em xin lỗi...
Viên Hy cúi đầu y như đứa trẻ phạm phải tội bị mẹ la mắng.
Mặt anh thuyên giảm đi vẻ lạnh lùng, sau






Thân phận thật.
Mặt anh thuyên giảm đi vẻ lạnh lùng, sau đó cầm đũa lên nói: "Em ăn cơm đi."
Viên Hy cầm chén cơm cùng đũa lên ăn.
-Dịch Thiên và Duẩn Hào có tổ chức tiệc chào mừng em trở về, tối mai 7h.
-Em biết rồi.
-Anh... em có làm nước ép còn bánh kem ở dưới bếp, anh ăn xong hãy đi.
-Em ăn đi, không cần chừa phần cho anh cũng đừng chờ anh về.
Anh xoa đầu cô một cái rồi bước ngang qua rời đi.
Sắc mặt Viên Hy không mấy tốt, đứng yên một chỗ dường như đang kìm chế bản thân.
. . .
Nhậm Tử Phàm chạy xe đến Hàn Lâm, đậu xe vào garage đi vào trong nhà.
Không hiểu sao anh lại chạy xe đến đây, những lúc bực bội chỉ muốn đến đây gặp cô gái này, mặc dù chính anh ở đây càng lấy về thêm tức giận.
Thừa Tuyết hôm nay tâm tình ổn định nên xin Tâm Nhi cho mình rời phòng xuống bếp nấu bữa tối, ai mà ngờ anh lại đến đúng lúc, cô vừa nghe tiếng xe liền tháo tạp dề vọt lẹ lên phòng, vậy mà vẫn chậm một bước.
Nhậm Tử Phàm vào nhà thấy cô từ trong bếp chạy lên cầu thang, anh ở phía sau ra lệnh: "Đứng lại đó."
Thừa Tuyết đứng lại, quay đầu lại miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn anh.
Nhậm Tử Phàm bước lại cầu thang, dừng trước mặt cô, nói: "Ai cho cô ra khỏi phòng?"
-Tôi... là, là tôi muốn làm vài món ăn... nên...
Thừa Tuyết mặt cúi sát nói.
Nhậm Tử Phàm dường như suy nghĩ gì đó, rất lâu sau anh mới mở miệng: "Một lát tôi xử lí cô sau. Vào làm tiếp đi, tôi đói bụng rồi."
-Hả? Tôi sẽ vào làm ngay...
Thừa Tuyết có chút sửng sốt, nhưng không dám hỏi nhiều liền một lần nữa chạy vào bếp làm tiếp.
Nhậm Tử Phàm đi vào ngồi xuống bàn ăn, tay anh đặt trên bàn gõ vài nhịp.
Chừng mười lăm phút sau, Thừa Tuyết cùng Tâm Nhi đem thức ăn bày lên bàn, thật ra cô không nghĩ anh sẽ đến nên cô chỉ làm món Việt, đặc biệt là lại có món sườn chua ngọt.
Tâm Nhi rất hiểu chuyện, vừa đem thức ăn lên hết thì liền rời khỏi để lại không gian cho hai người.
Thừa Tuyết đứng nhìn anh, cô chỉ làm canh trứng, trứng cuộn rong biển, trứng chiên và sườn chua ngọt mà thôi.
-Hình như cô làm tiệc trứng?-Nhậm Tử Phàm cảm thấy thú vị mà nhếch mép cười
-À... tại tôi hay làm việc khuya nên làm mấy món từ trứng sẽ nhanh hơn... tôi cũng thích ăn trứng nên...-Thừa Tuyết gãi gãi đầu nói
-Ăn thử đã, để xem có nuốt được không?-Nhậm Tử Phàm ngồi thẳng dậy cầm đũa lên
Đũa anh đưa đến dĩa sườn chua ngọt không hiểu sao lại dịch qua gắp một miếng trứng cuộn rong biển bỏ vào chén ăn.
Thừa Tuyết có chút mong chờ, cô thật muốn biết anh có thích ăn hay không?
Nhậm Tử Phàm ăn một miếng, mùi vị thanh đạm khác lạ, có lẽ do anh lúc trước đến nay đều ăn món Tây nên ăn lại đồ Việt lại cảm thấy mới mẻ.
Anh cũng không thể phủ nhận tay nghề nấu ăn của cô, e là Viên Hy cũng chưa chắc bằng cô.
-Có... có ngon không?-Thừa Tuyết nhìn anh quan sát
-Không khó nuốt lắm. Ngồi xuống ăn đi.-Nhậm Tử Phàm cầm muỗng múc canh húp thử
Không tệ.
Ăn rất lạ miệng, nêm nếm cũng rất vừa miệng, mùi vị lại thơm ngon.
Thừa Tuyết hơi thở phào, anh không chê cô nấu tệ còn chịu ăn những món này, lúc nãy cô sợ anh không thích rồi lại tức giận, hậu quả thật khó lường a.
Thừa Tuyết ngồi xuống bàn, cầm đũa lên, cô giơ đũa xác định ngay dĩa sườn chua ngọt gắp một miếng.
Lâu lắm rồi cô mới ăn lại món ăn do mình làm, lúc ấy Khiêm Lạc rất thích ăn sườn chua ngọt của cô, bây giờ cô làm cũng chỉ để một mình cảm nhận.
Lúc nãy ở Ngự Biệt Uyển, Viên Hy có làm món sườn chua ngọt nhưng lại không thu hút anh cho lắm, vậy mà nhìn dĩa sườn trước mặt, anh lại sinh cảm giác


XtGem Forum catalog