Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342330

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.

thèm, giống như lúc mẹ anh làm xong đặt lên bàn, anh đều muốn một mình ăn hết.
Anh đưa đũa gắp một miếng sườn vào chén, chầm chậm ăn thử.
Mùi vị này... rất giống!!! Giống như mùi vị mẹ anh làm.
-Sao cô làm được món này?
******
Chương 13: Thân phận thật.
Sự thật đôi khi rất tàn nhẫn, thà là không biết còn tốt hơn.
- - -
-Sao cô làm được món này?
Thừa Tuyết có chút khó hiểu, lại nhìn thấy miếng sườn đang ăn dở trong chén anh mới hiểu rõ, cô cười cười, trông rất thê lương.
-Lúc trước tôi từng vì một người mà học làm nó.
-Là ai dạy cô?
-Là một dì rất tốt, bà là vợ của bạn ba tôi, bà nấu ăn rất ngon nhất là sườn chua ngọt, có người thích ăn món này nên tôi bảo bà dạy mình.-Thừa Tuyết không che giấu
Thì ra là vậy... hèn gì lại giống đến như vậy. Ngay cả Viên Hy cũng không thể có tay nghề như cô, xem ra cô đã rất chú tâm để học làm lấy nó, còn là dành cả một tấm lòng và tình cảm đặc biệt.
-Ăn cơm đi.
Mặt anh bỗng lạnh lùng đi, gắt gỏng nói.
Thừa Tuyết không biết mình lại chọc giận gì anh, nên im lặng ăn hết chén cơm của mình. Bây giờ cô ăn vào lại không nuốt nổi, người đàn ông này như một chiếc máy thời tiết, lúc này nắng lúc kia mưa, khó mà biết được.
Không khí ăn có chút nặng nề, Thừa Tuyết trong đầu nghĩ đến chuyện tối qua anh nói, muốn hỏi anh cho rõ nhưng không dám.
Thấy cô ngập ngừng, như có chuyện muốn hỏi, anh nhìn cô ánh mắt đầy lạnh lẽo nói: "Có chuyện gì nói đi."
-Thật ra... chuyện anh nói... ba tôi, là thế nào?-Thừa Tuyết nuốt nước bọt, lo sợ anh lại như đêm đó muốn lấy mạng cô
Qủa nhiên sắc mặt anh có chút kém đi, là cực không tốt, trên trán xuất hiện hai vạch đen.
-Cái chết của ba cô, chính là một mạng trả một mạng.-Nhậm Tử Phàm trả lời câu hỏi của cô
Cái này... cô trừng mắt, mặt tái đi, có lẽ mọi thứ trước mắt cô đều đen tối chỉ còn người đàn ông lãnh khốc này trước mặt.
-Anh... anh nói vậy là sao?-Thừa Tuyết nhất thời kích động
-Cô thông minh, chắc không cần tôi phải giải thích.-anh đặt đũa xuống dựa người vào ghế
-Anh... anh... là anh giết ba tôi? Có đúng không?-Thừa Tuyết đứng dậy hét
-Đúng vậy.
Cô không nghĩ anh lại không phủ nhận đã nhanh chóng nhận là do mình làm. Cô nhất thời tức giận càng hận người nam nhân này.
-Vì sao anh phải làm vậy? Một mạng đổi một mạng? Anh mau nói cho tôi biết anh là ai?
Ngay khi gặp anh, khuôn mặt anh giống hệt Khiêm Lạc, cô còn nghĩ là người giống người, nhưng mà người này hôm nay lại nói những câu này, thật sự cô không nghĩ anh không dính dáng gì đến Khiêm Lạc.
-Anh có quan hệ gì với Khiêm Lạc? Anh quen anh ấy có đúng không? Hay anh là anh ấy?-Thừa Tuyết đi qua phía anh, giọng nói lạc đi
Nhậm Tử Phàm đứng dậy, ánh mắt xanh lam u ám.
-Khiêm Lạc? Cô xứng đáng nhắc tới sao?
-Anh... anh là ai? Anh nói tôi biết đi? Anh có phải là Khiêm Lạc không? Anh nói tôi biết đi.-Thừa Tuyết hai tay nắm chặt tay áo anh, nước mắt nhanh chóng rơi khỏi hốc mắt
-Nếu cô biết tôi là ai, cô sẽ rất bất ngờ.-Nhậm Tử Phàm cười như không cười
-Làm ơn, anh nói tôi biết sự thật đi... anh là ai? Khiêm Lạc... Khiêm Lạc...-Thừa Tuyết đau lòng mà khóc, nước mắt cô ngày một càng nhiều, bộ dáng trông rất tội nghiệp
-Tôi họ Khiêm.-Nhậm Tử Phàm cười để lộ hàm răng trắng đều, nhưng mà lạnh lẽo hung ác không khác gì ma quỷ
-Khiêm...
Thừa Tuyết ngước đôi mắt đầy nước của mình nhìn anh.
-Ba cô hại chết gia đình tôi, tôi giết ông ta còn bắt cô trả món nợ này thay cho ông ta.
Thừa Tuyết hít từng hơi vào lòng ngực, hại chết gia đình anh? Năm đó Khiêm Lạc bị tai nạn xe mà chết, lại ngay lúc ba mẹ anh bị sát hại? Không lẽ...
-Anh là... Khởi...
Thừa Tuyết đưa tay bịt miệng mình, kinh hoảng nhìn anh.
Là anh ta sao? Suốt mười sáu năm trời sao anh ta lại thay đổi nhiều đến như vậy?
-Nhận ra rồi sao, Dẻ Dẻ?
-Tùy Khởi... Khiêm Tùy Khởi... là anh?
Thừa Tuyết mãi không sao quên được cái tên Dẻ Dẻ này, Khiêm Tùy Khởi là anh trai của Khiêm Lạc, cô nhớ chuyện lúc đó là mười sáu năm trước, khi ấy anh chỉ mới mười tuổi còn cô chỉ vừa tròn bốn.
Khiêm Tùy Khởi rất thích gọi cô là Hạt Dẻ, cô cũng không hiểu vì sao? Mỗi lần gặp cô đến nhà anh đều la to lên: "Dẻ Dẻ.", khi ấy cô không thích cái tên Dẻ Dẻ này chút nào, nghe nó có chút kì quặc.
Nhưng mà không lâu sau, Khiêm Kiến Chương (ba anh) lại bảo với cô Khiêm Tùy Khởi không may ngã xuống biển trong một lần đi biển nên chết chìm không tìm thấy xác, lúc ấy cô chỉ là một đứa con nít nên không nghĩ sâu xa, tin là anh ta đã không còn sống, lòng cô cũng đau buồn, về sau không ai kêu cô bằng cái tên Dẻ Dẻ này nữa.
-Vì sao? Anh không phải đã...
-Là bởi vì lúc ấy... có kẻ muốn lấy mạng tôi để trả thù ba tôi... người đó năm lần bảy lượt dồn tôi vào đường chết, ba tôi mới tương kế tựu kế bảo rằng tôi đã chết, rồi đem tôi cho Vượng Khắc Minh nuôi.
Nhậm Tử Phàm thanh âm lạnh băng, thù hận lộ rõ trong đôi mắt.
-Nhưng... ba tôi, vì sao anh phải giết ông ấy?-Thừa Tuyết ngẩn người hỏi
-Lúc đó, ba cô hợp tác với lão đại trước của UP, ba t