Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.
“Ngọc công tử, ngươi tới thử xem?”
“Cái này…” Lần đầu tiên trong cuộc đời của Ngọc Vô Thụ, hiểu được cái gì gọi là bó tay.
La Chẩn mỉm cười, không biết hắn đã hiểu được bao nhiêu phần, “Mặc kệ ngươi có học hay không, phí bái sư dù sao cũng đã đưa, sợi tơ trong cung, ta nhất định thu rồi.”
“Đó là tự nhiên, đó là tự nhiên, hơn nữa tiểu đệ không phải không dám, chỉ là tiểu đệ cho rằng, lấy tư chất của tiểu đệ, còn phải thỉnh tỷ tỷ nhiều….”
Phì—, Che miệng bật cười, là La Khởi không biết khi nào đã đến bên quan sát thật lâu.
Trước mặt người trong lòng, há có thể yếu thế? Hoàng tử điện hạ lúc này khí phách hiên ngang, “Thử thì thử, tại hạ chỉ là người mới, không thêu được cũng đâu có gì lạ…”
“Chi Tâm đến thử trước!” người nào đó đã ngồi vào trước, tay cầm con thoi*.
La Chẩn ngồi vào ghế, nhấm nháp một ngụm trà sâm: Thối ngốc tử, xem ngươi thử như thế nào?
Mà nửa canh giờ sau, La đại tiểu thư cùng những người bên cạnh đều ngơ ngác giật mình.
“Tỷ tỷ, có phải cố ý làm cho tiểu đệ xấu hổ?”
La đại tiểu thư ngây ngốc vuốt cằm, lại chậm rãi khoát tay, nhìn chằm chằm đóa hoa mẫu đơn của tướng công, lại nhìn ngón tay thon dài của hắn quấn đầy những ty tuyến. Quả thật, tốc độ của hắn không bằng mình, nhưng lại nắm được kỹ thuật rất nhanh… Nàng nhớ rõ, lúc trước khi mình học thêu lụa, phải dùng thời gian nửa ngày mới bước đầu lĩnh hội, mới được cha cùng nương khen ngợi…
Ngọc Vô Thụ vẫn còn không cam tâm, “Tỷ tỷ, có thật là tỷ không hề dạy tỷ phu trước không?”
“Tỷ tỷ ta làm sao nhàm chán như vậy!” La Khởi tâm đặt trên người đứng ngoài sân, quay đầu lại nói, “Tỷ tỷ, tỷ chắc chắn chưa từng có truyền thụ qua cho tỷ phu chứ?”
“Khung dệt lụa hoa cỡ này là mặt hàng mới mang về, ngày hôm nay là lần đầu tiên dùng, ngươi nói ta có dạy hắn hay không đây?”
“… Em muốn chết!” La Khởi ‘Tâm như bụi chết’, vọt tới góc tường, nhấc chân liền đá trúng gốc cây, đau đến ôm chân tại chỗ nhảy vòng vòng.
Ngọc Vô Thụ tâm thương yêu không dứt, chạy tới, sờ sờ cái đầu nhỏ của nàng, thổi tay nhỏ bé một chút, “Khởi nhi, không phải sợ, không phải sợ nha.”
“Ai nói ta đang sợ!”
“A, vậy đừng ghen tỵ đừng ghen tỵ nha…”
“Ta cũng không có ghen tỵ!”
“Nhưng, ta đang ghen tỵ.” Ngọc Vô Thụ ủy ủy khuất khuất mím môi, “Khởi nhì, ta thật sự ghen tỵ đó, ”
“Ngươi…” Bộ dáng ủy khuất này hắn học của ai vậy? Sao nhìn lại thấyquen mắt? “… Ngươi không ngừng đập xoa đầu của ta làm chi?”
“Cho Khởi nhi giảm đau mà.”
“Ta là đau chân….”
“Vậy ta xoa chân cho Khởi nhi!”
“….. Ngươi, ngươi sắc lang!”
Mặc cho hai ngưởi kia ‘tình đầu ý hợp’, La Chẩn không rảnh để ý tới. Nàng cùng Hoàn Tố cũng chạy tới trước mặt Chi Tâm, “Tướng công?”
“Chi Tâm vẫn còn đang thử chưa xong mà, nương tử đừng đuổi Chi Tâm!” Đưa mu bàn tay chùi chùi gương mặt tuấn tú, mím chặt đôi môi mỏng, trong tay chỉ dệt không ngừng.
“….. Cô gia, ngài đã thử rất khá…” Hoàn Tố không phải là không ghen tỵ. Nàng cũng đã dệt lụa hoa, nhưng ban đầu không ngủ không nghỉ tốn mấy ngày đêm, cũng chỉ là chút da lông. Nhưng ai tới nói cho nàng biết, Cô gia thêu mấy con Hồ Điệp mắt thấy như muốn bay kia là xảy ra chuyện gì? Đóa hoa Mẫu Đơn kiều diễm ướt át này là sao?
Hơn nữa, Cô gia cùng lụa tơ, càng xem càng đẹp mắt…. Hài hòa như thế, cũng giống như nét tuấn mỹ tựa thiên tiên của Cô gia động tác trên khung dệt, dệt ra động vật vô cùng có sức sống…. Này này này… Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
“Cô gia, ngài không phải là tốt, mà là thật sự quátốt….”
“Chi Tâm còn chưa có thử xong, Chi Tâm vẫn chưa dệt hết chỗ nương tử vẽ!”
La Chẩn ôn nhu nói: “Được rồi, chàng mới học qua. Nếu muốn dệt hết bức họa này sợ là phải mất mấy ngày đêm, chàng đã làm rất khá.”
“Không, Chi Tâm muốn làm, Chi Tâm còn có thể làm, Chi Tâm muốn nương tử chỉ nhìn Chi Tâm!”
“…. Ta giận chàng không phải là bởi vì chàng không thể làm, ta gả cho chàng thì chàng cũng đã rất khá.”
Chi Tâm ngừng dệt lụa, đứng lên, mắt to si ngốc đưa lên nhìn nương tử, “Trân nhi là tức giận Chi Tâm len lén chạy đi tìm Y Y có đúng hay không?”
“Đúng.”
“Chi Tâm sẽ không, Chi Tâm không muốn nương tử không muốn Chi Tâm, Chi Tâm không nhìn thấy nương tử, sẽ đau lắm đó.”
“Đau? Nơi nào đau?”
“Khắp nơi đều thật đau, thật đau, lúc trước bị những ngườ xấu đánh cho chảy thật là nhiều máu, Chi Tâm rất đau. Nương tử bị cha cùng nương mang đi, Chi Tâm cũng rất đau. Nương tử không để ý tới Chi Tâm, Chi Tâm lại càng đau….”
“Nếu không nhìn thấy Y Y, cũng sẽ đau phải không?”
“Sẽ không, không nhìn thấy Y Y, tựa như không nhìn thấy Phạm Phạm cùng Hoàn Hoàn, sẽ không có đau!”
Phạm Trình, Hoàn Tố kịch liệt ho khan: Ừ… Lời này, nói cũng thật đủ trực tiếp.
“Nếu Y Y bị thương, chàng sẽ làm sao?”
“Gọi Chi Hành trị thương cho nàng!”
“Nếu sau khi nàng bị thương lại muốn chàng bồi nàng thì sao?”
“Để cho Chi Hành kê đơn thuốc cho nàng, uống vào no bụng sẽ ngủ thôi!”
Thật đúng là si biện pháp của si tướng công. “Tướng công, nếu không có gặp Trân nhi, nếu trước kia gặp Y Y trước Trân