Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

vô cùng ôn nhu, “Nhưng mà, trong phong thư này của Đoạn nhi, có nhắc tới việc có người tới cửa cầu hôn, cha cùng mẹ tựa hồ có ý đáp ứng nha.”
“Cái gì?” Lương Chi Hành bỗng dưng đứng lên, “Sao trong thư nàng viết cho đệ, một chữ về chuyện này cũng không có?”
La Chẩn cười ngạo nghễ, “Thừa nhận đệ cùng Đoạn Nhi nhà ta có lui tới rồi?”
“Đại tẩu.” Lương Chi Hành hai mắt vô cùng không được tự nhiên liếc qua liếc lại, nhưng vẫn không nhịn được hỏi, “Nàng… ở trong thư nói như vậy thật ư?”
“‘Nàng’? Là ai a?”
“Đại tẩu!”
……
Ai có thể nghĩ tới tên ngốc Lương gia vốn dễ dãi mềm lòng lại làm đúng như đã nói, thật sự giam Lương Chi Tri, Lương Chi Nguyện đủ hai tháng.
Ngày đó trong lễ đầy tháng của cháu trai đích tôn Lương gia, Lương Nhị phu nhân ở sảnh đường, trước mặt tân khách bỏ qua thể diện, vừa đâm vừa xoa nịnh nọt Chi Tâm, nhưng hắn nói không thả chính là không thả, còn dặn nếu Nhị thẩm còn tiêp tục gây náo loạn, hắn liền giam bọn họ đủ ba tháng. Ngụy Thiền mặc dù giận, lại không dám làm gì nữa.
Lương gia Nhị lão vốn mềm lòng, cũng muốn nói vài lời giúp em dâu, bất quá khi thấy con dâu ôm Bảo Nhi ra, nhìn tôn nhi hồng hào khỏe mạnh, lại nghĩ tới hắn gặp nguy hiểm suýt nữa không qua khỏi, hai người liền mạnh mẽ lên án Lương Thiện, nói lão sủng thê vô độ, quấy nhiễu khách quý, làm mất thể diện Lương gia vân vân.
Vì vậy, Lương Thiện vốn mềm yếu đã thành tánh, khó được một lần mạnh mẽ, đã cường ngạnh kéo phu nhân trở về.
Trải qua chuyện này, người Vạn Uyển thành biết rõ, trưởng tử Lương gia không nhũng tinh thông dệt lụa, mà còn là người rất có cá tính, hơn nữa cá tính lại rất mạnh mẽ nữa.
Hai tháng sau, Lương Chi Tri, Lương Chi Nguyện tiến vào đại sảnh trong đại viện Lương gia, Ngụy Thiện đã chờ ở đại sảnh từ sớm, kêu khóc ầm ĩ, mỗi tay ôm một đứa, hỏi bọn hắn những ngày qua là ở nơi nào chịu khổ chịu tội.
Mà đôi tỷ đệ kia, ngoại trừ lắc đầu chính là lắc đầu, không nói một câu, lệ không rơi một giọt. Sau đó, hai người hôn mê ba ngày, sau khi tỉnh lại, về việc hai tháng bị giam, vẫn giữ kín như bưng không nói lời nào.
Bọn họ có thể nói bọn họ nhìn thấy hoa khiêu vũ, thấy chim đánh người sao? Bọn họ có thể nói mấy kẻ bên cạnh lúc nào cũng uy hiếp muốn ăn bọn họ vào bụng sao, lúc đó bọn họ so với con kiến cũng không bằng sao? Bọn họ càng không thể nói cây đại thụ luôn dùng cành lá ghìm chặt rồi ném cả hai ra xa? Bọn họ không ngốc, bọn họ hiểu rõ, nếu nói nói chuyện này ra, người trong thành sẽ coi hai đứa bọn họ là kẻ ngốc, mặc dù, đó là sự thật thiên chân vạn xác……
Chẳng lẽ, Chi Tâm thật nhìn thấy những thứ này, mới có thể luôn nói với mọi người có Tùng gia gia, Hoa tỷ tỷ, Tước ca ca? Nhưng mà, nhưng mà, nhưng mà……
“Chi Tri, Chi Nguyện, các con có đói bụng không? Tên ngốc kia có từng bỏ đói các con không? Các con nói ra, mẹ sẽ cho các con hả giận! có muốn ăn thêm gì không……”
“Không đói bụng, không đói bụng, đừng bắt chúng con ăn thêm nữa, chúng con không ăn!”
Chi Tri cùng Chi Nguyện hễ nghe thấy chữ “Ăn”, mặt tái đi, thân hình hai đứa đã mập lên không ít, liền kêu khóc ầm ĩ, ba chân bốn cẳng chạy mất…
“Tướng công, chàng đem Chi Tri cùng Chi Nguyện nhốt ở nơi nào?” La Chẩn lúc này mới hỏi, nàng đoán chừng đối với tướng công tất nhiên có hỏi có đáp, bất quá khi trước lại sợ vạn nhất tai vách mạch rừng, kế hoạch dạy dỗ một đôi tỷ đệ ác độc chẳng phải hủy bỏ sao? Lúc này, nếu người đã trở lại, hỏi một chút chắc cũng không sao.
“ Ở trong vườn nhà chúng ta a, trong khu rừng kia.”
“…… Nhưng là, chúng ta cũng không nhìn thấy hai đứa nó đúng không?”
“Phong ca ca nói rất nhiều người không nhìn thấy, nhưng mà, tại sao mọi người lại không thấy nhỉ?”
“……”La Chẩn đập lên trán hắn một cái: ngốc tử, làm như người người đều giống chàng, lúc nào cũng ở trạng thái “Bất thường”?
“Nha, nương tử, nàng đánh Chi Tâm!” Chi Tâm thích thú, cười hì hì nói, “Nương tử, nàng véo tai Chi Tâm nữa đi, nàng đã mạnh khỏe lại rồi, lâu rồi không có véo lỗ tai Chi Tâm nha.”
“Nói cho thiếp biết, bọn họ bị nhốt lâu như thế, tại sao không có gầy đi, ngược lại còn mập lên là sao?”
“Bởi vì bọn họ lúc đầu không chịu ăn cơm, vừa khóc vừa náo loạn. Phong ca ca ngại ồn, Chi Tâm sợ bọn họ đói chết, đã nói không ăn không được, thế nào cũng phải ăn. Phong ca ca vì vậy kêu rất nhiều người đến cùng chơi với bọn họ, hơn nữa còn đặc biệt mời Phong bà bà tới bón cơm cho bọn họ. Thế là bọn họ không khóc cũng không náo loạn nữa, mỗi ngày đành phải ăn hết một đống cơm, hơn nữa Phong bà bà rất cao hứng, còn bón thêm nhiều cơm cho bọn họ nha.”
“……” La Chẩn lẳng lặng ôm lấy bảo bối yêu thương, cặp mắt bảo bối trong suốt mở to, nụ cười tươi tắn lộ lúm đồng tiền xinh xắn, “Bảo Nhi, con nhất định phải nghe lời phụ thân nha, bằng không…” Biện pháp dạy dỗ của cha con chỉ sợ con thọ giáo không nổi a…… Haizzz, đáng tiếc, đứa bé này giống mình tới bảy tám phần, nếu không, thì đúng là tiểu Chi Tâm xinh đẹp nha…
“Nương tử, nàng không có bóp tai Chi Tâm nữa….”
***
Phường thêu “Chi Tâm” sắp tới sẽ khai tr