XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

Phong ca ca nói Bảo Nhi vốn nên ở trong bụng nương tử bình an hai tháng nữa, là Chi Nguyện cùng Chi Tri ép buộc bảo bảo ra ngoài, cho nên Bảo Nhi cần hảo hảo điều dưỡng, nếu không sẽ mắc bệnh… “Bọn họ hại nương tử sinh non, Chi Tâm liền giam bọn họ lâu một chút!”
“Ngươi, thằng ngốc này…. Chi Tâm, ngươi không thể như vậy, bọn họ là đệ đệ cùng muội muội của ngươi a, không phải ngươi thích nhất là Chi Hành sao? Ngươi làm như thế, Chỉ Hành sẽ thương tâm…”
“Chi Hành…” Chi Tâm mếu máo, “Đệ sẽ thương tâm a?”
“Sẽ không!” Lương Chi Hành vô cùng kiên quyết, “Cho dù đại ca không để tâm bọn họ, đệ cũng sẽ để tâm, hai tên kia, nếu không quản giáo cho nghiêm, tương lai sẽ chỉ biết hại người! Đại ca làm như thế là đúng.”
“Thật như vậy….”
“Chi Hành?!” Ngụy Thiền chạy tới, rất muốn cho tên nghịch tử này thêm một cái tát.
“Thẩm thẩm, thẩm lại muốn đánh Chi Hành, gây sự lớn tiếng ở đây sẽ làm nương tử cùng Bảo Nhi kinh sợ, nếu như vậy, Chi Tâm liền cho người hầu hai ngày mới đưa cơm một lần cho Chi Tri cùng Chi Nguyện, không, ba ngày!” Hừ… này, Phong ca ca, ca nói Chi Tâm làm rất tốt phải không? Hi……
“…… Ngươi giam hai đứa nó ở nơi nào?” NgụyThiền cố gắng nở nụ cười gượng, cả khuôn mặt nhăn nhó, “Ngoan, Chi Tâm, ta sẽ không thả hai đứa nó ra ngoài, ta chỉ muốn đưa cơm và quần áo cho chúng nó thôi……”
“Không được!” Chi Tâm kiêu ngạo vênh mặt lên. Bộ dáng khả ái kia khiến cho La Chẩn quả thật muốn vươn tay chạm vào cái gáy thon dài của hắn. “Chi Tâm phải bảo vệ nương tử cùng Bảo Nhi, Chi Tâm sẽ không để cho người nào tổn thương nương tử cùng Bảo Nhi. Bọn họ là nghe lời thẩm nói nên mới đi hại nương tử, Chi Tâm trước đây không quản tới thẩm, nhưng bây giờ Chi Tâm phạt thẩm không được nhìn thấy bọn họ!”
Đúng, chính là như vậy, hừ… Chi Tâm làm rất tốt đó, đều là Phong ca ca dạy a…… trước kia tại sao ca ca không dạy Chi Tâm…… Phong ca nói Chi Tâm không hỏi, ca ca không có nhận được “mệnh lệnh”… Cái gì là ‘mệnh lệnh’ a?
“Ngươi dựa vào cái gì dám quản con trai cùng con gái ta?”
“Dựa vào việc hắn là trưởng nam của cái nhà này!” Vương Vân thấy chuyện lần này càng nói càng rắc rối, cũng không còn sớm, sợ ảnh hưởng tới thời gian nghỉ ngơi của con dâu, bèn nói, “Nếu đệ muội đã biết chuyện này không liên quan đến Chẩn Nhỉ, thì đừng quấy rầy Chẩn nhi nghỉ ngơi nữa, lui ra thôi.”
“Đại tẩu, các ngươi không thể cùng hợp lại khi dễ ta…”
“Muội nói cái gì?” Khuôn mặt Vương Vân tối đi, “Đệ muội, muội có lời gì, đến phòng ta nói! Nhưng muội nếu còn dám tới quấy rầy Chẩn nhi, chớ trách ta thu hồi trạch viện của muội, cũng thu hồi toàn bộ người làm!”
Lương Chi Hành xem mạch cho La Chẩn, lại đến trước giường nhỏ khám cho chất nhi một phen. Sau đó mới để bà vú cho đứa nhỏ bú sữa, đứa nhỏ vừa bú vừa mở tròn đôi mắt nhỏ nhìn bốn phía xung quanh.
“Đệ kê một đơn thuốc điều hòa khí tức, mỗi ngày cho bà vú uống ba lần, để điều trị cho Bảo Nhi.” Hắn lại sờ sờ chóp mũi mềm mại của Bảo Nhi, trên khuôn mặt lanh lùng lộ ra nụ cười thoáng qua, “Bảo Nhi thật ngoan a.”
La Chẩn nhìn sắc mặt Chi Hành, biết hắn còn đang vì mẫu thân mà áy náy, “Chi Hành, là đệ cứu Bảo Nhi, về sau khi hắn lớn lên, tất nhiên phải hảo hảo hiếu kính danh y thúc thúc là đệ đây.”
“Phải không?” Lương Chi Hành cười khổ, “Đại tẩu, tẩu không cần trấn an đệ.”
“Không phải là trấn an, kiếp nạn này có lẽ đã định sẵn trong số kiếp của Bảo Nhi rồi, mà đệ lại kịp thời trữa trị, công lao thật lớn a, đừng suy nghĩ nhiều, đừng tự tìm phiền não…” Nàng nở nụ cười ranh mãnh, “Đoạn nhi cũng không thích nam tử vô sự tự tìm phiền hà nha.”
“Đại tẩu…” Khuôn mặt Chi Hành bỗng ửng đỏ.
“Sao?” Chi Tâm đang ngồi viết chữ trên bàn gần đó? Liền ngửa đầu ra nói, “Đoạn nhi thích Chi Hành nha.”
La Chẩn bật cười, “Tướng công, chàng làm sao biết?”
“Bởi vì Đoạn nhi luôn len lén nhìn Chi Hành a, tựa như Chi Tâm luôn nguyện ý nhìn theo nương tử vậy, đúng, chính là như vậy!”
La Chẩn nhăn mày, “Nhưng mà, trong thư, Đoạn nhi vì sao không đề cập tới Chi Hành một một chút nào vậy? Cho dù là phong thư lần này?”
“E hèm!” Chi Hành đang cõng Bảo Nhi trên lưng, bỗng ho khan một tiếng.
“Chẳng lẽ Đoạn nhi nhà ta đang cùng người khác len lén Hồng Nhạn truyền thư?” (Lén lút trao thư tình cho nhau)
“Khụ khụ! Khụ khụ!”
“Hay là, có người nào đó lén lút chuồn sang Ngọc Hạ quốc, đi hẹn hò với Đoạn Nhi nhà ta?”
“Khụ khụ! Khụ khụ! Khụ khụ!”
“Chi Tâm biết đó, những lúc Chi Hành không có ở nhà, đều là đi tìm Đoạn nhi đó!”
“A, tướng công, chàng làm sao biết?” Chẳng lẽ tướng công ngốc của mình cũng có ngày trở nên thông minh hay sao?
Người nào đó ngẩng đầu tay gõ gõ gò má, “Bởi vì Chi Hành không có chơi cùng Chi Tâm a, giống như Chi Tâm có nương tử, không chơi cùng Chi Hành nữa, giống như vậy đó, ừ, chính là như vậy!”
“Khụ! Khụ! Khụ! Khụ!” Hành động “trọng sắc quên đệ”, có thể nói ra thực thoải mái thản nhiên như thế, trên đời này, sợ cũng chỉ có huynh trưởng si ngốc của mình mà thôi.
La Chẩn cực yêu dáng vẻ khả ái như thế của tướng công nhà mình, thanh âm