Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1840 lượt.
ương, Hoàn Tố là tổng quản sự, phụ trách chiêu thu nữ công tới học thêu.
Lúc trước, quan lại giàu có trong Vạn Uyển thành đều rất thích hàng lụa thêu chỗ Chi Tâm, có điều hình trang trí trên lụa thường là loại nhỏ, màu chỉ thêu cũng chỉ dùng khoảng trên dưới mười loại, mà người thực hiện thì chỉ có một. Nhưng bây giờ, nếu mở rộng hình thức kinh doanh, tất nhiên hình trang trí sẽ theo đó phong phú hơn, khổ vải thêu sẽ lớn hơn, số người thêu cũng sẽ phải mở rộng hơn, như vậy việc chiêu thu thêm các nữ công khéo tay là việc không thể thiếu.
Bởi vì danh tiếng bên ngoài của Lương gia phụ tử khá tốt, nghề thêu La gia cũng không tầm thường, do đó vốn chỉ định chọn khoảng hai mươi người làm, nhưng mộ danh kéo đến thi tuyển lên tới mấy trăm người. Hoàn Tố vì muốn chọn người ưu tú nhất, nên chọn lựa vô cùng kỹ lưỡng, mỗi ngày bận rộn đến mức đầu váng mắt hoa. Một ngày kia bận rộn qua đi, vì muốn nhanh chóng trở về nghỉ ngơi, Hoàn Tố cho xe chạy đường tắt về phủ. Xe ngựa mới vào cửa sau Lương gia, nàng liền nghe thấy bên ngoài đại sảnh, có tiếng nói của người nào đó, là tiếng nói mà nàng ghét vô cùng.
“Ngươi buông ta ra, như vậy rất khó coi…”
“Tiểu tử thúi, dám cùng tỷ tỷ ta đây hô to gọi nhỏ, mấy ngày không gặp, bản lãnh càng ngày càng lớn phải không?”
“A nha nha, ngươi có chuyện thì nói, buông ta ra!”
“Không buông, ta cứ không buông đấy, ngươi làm gì được ta?”
“Ta nổi giận a!”
“E hèm, ta sợ quá đi mất, để ta xem xem, tiểu hồ ly ba trăm tuổi nhà ngươi khi tức giận thì trông thế nào…”
“Hừ, nếu không phải ngươi ăn trộm Trường Sanh Bất Lão Hoàn trên người nam nhân kia, ngươi bất quá cũng chỉ là một tiểu yêu đạo hạnh mấy trăm năm mà thôi… Ái a, ngươi đánh rất đau đó…..”
“Nói nhảm, không đau ta đánh ngươi làm gì?”
……
“Này, nữ nhân kia, ngươi khinh người quá đáng, níu chặt hắn như vậy làm cái gì?” – Hoàn Tố nhảy xuống xe, chống nạnh gầm lên. Hắc dã nhân thật là đáng thương, bị người ta túm chặt lỗ tai, dáng vẻ kia, nào còn nửa điểm phách lối vẫn cùng mình đối chọi thường ngày?
“Khà khà, tiểu tử ngu ngốc, không nghĩ tới ngươi ở nơi này quan hệ cũng không tệ lắm, có người thay ngươi ra mặt đó.” Người nọ đưa lưng về phía Hoàn Tố, ngón tay lại đang điểm điểm trên trán người kia, chọc chọc mấy cái, trong tiếng nói đậm vẻ kiều mỵ, lại toát lên sự vui vẻ nhàn nhã.
“Có người đến, ngươi còn không buông ta ra?”
“Không buông, không buông, chắc chắn không buông, ta rất muốn xem, bằng hữu của ngươi có thể vì ngươi mà trượng nghĩa tới cỡ nào?
“Ngươi thực đáng ghét….”
“Ngươi lặp lại lần nữa.”
“… Không nói!”
Hắc dã nhân thật sự là vô dụng a, lại để bị bắt nạt tới cỡ này, trước kia vẫn lỗ mãng không kiêng nể gì nàng kia mà, tính tình hung dữ lúc đó đâu rồi? Hoàn Tố nhìn thấy không đành lòng, “Này, nữ nhân này, ngươi còn không buông tay, đừng trách bổn cô nương không khách khí!”
“Nghe thấy chưa, bằng hữu của ngươi sẽ đối với ta không khách khí đó. Xem ra, nàng ta vô cùng lo lắng cho ngươi nha, phải không?”
“Ngươi đừng nói nhảm…. A, ngươi đừng nói lung tung, ngươi buông ta ra, thật là khó coi……”
“Tiểu tử, biết khó coi, thì đừng ăn trộm tiên đan ta luyện ra, hôm nay ta quyết lột da ngươi làm khăn quàng cổ lông cáo!”
“Hừ, ngươi phải cẩn thận thì có, theo ta được biết, loài người rất thích lông Tuyết Hồ đó, ngươi cho rằng ngươi tu luyện ngàn năm, thì sẽ không sợ bị lột da có phải không….. Ai nha, đau a, Hoàn Hoàn mau cứu ta!”
Bực tức nghe hai người này nói chuyện bừa bãi phóng túng, Hoàn Tố tựa hồ đang chờ một tiếng “cứu ta” này, bàn tay phát chưởng, liền hướng tới đầu vai và thắt lưng nữ nhân kia đánh tới.
“Oa, tuổi nhỏ nhưng công phu không tệ, có chút tu vi, chắc là xuất thân từ thế gia võ học nha.” Cô gái đang nói chuyện, bàn tay và chân Hoàn Tố còn chưa kịp chạm đến người nàng ta, đột nhiên nàng ta bay ra ngoài xa cả trượng. Tất nhiên, bàn tay vẫn không quên kéo Phạm Trình xui xẻo bay ra theo. “Cô nương, ngươi thân thủ như vậy, cũng là hiếm thấy, xin hỏi xuất thân môn phái nào?”
Cô gái xoay người lại, Hoàn Tố đầu tiên là cả kinh, sau đó là lửa giận vô hình.
Sững sờ, là sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành như muốn bắt luôn hồn người trước mặt. Nàng chưa phải là chưa thấy mỹ nhân, La gia ba vị tiểu thư, còn có Cô gia bất kể nam nữ đều là dung mạo tuyệt phẩm đến mức “Họa thủy”, nhưng cũng chưa có ai như cô gái trước mắt khiến cho nàng bị chấn kinh, đẹp đến mức khiến nàng sững sờ. Bạch y như tuyết, tóc đen mượt mà càng làm tôn thêm vẻ huyền bí, dung mạo tuyệt mỹ không gì sánh kịp, mỹ nhân như vậy, cho dù là Diêu Y Y tự xưng quốc sắc thiên hương có đến đây, chi sợ cũng sẽ trở thành một con chim trĩ rụng lông…..
Giận… đáng giận chính là, sắc quỷ Phạm Trình không biết xấu hổ, thường ngày đối với nàng nhe răng trừng mắt, một chút cũng không nhường nhịn. Thế mà bây giờ, dưới tay đại mỹ nhân, lại ngoan như lão hổ bị nhổ răng, chỉ thấy phô trương thanh thế chứ không có chút động tĩnh thực sự nào, thật là sắc dục nung tâm, thấy sắc vong nghĩa, không có thuốc chữa…… Tức chế