Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1843 lượt.
t người a.
La Chẩn sớm biết Phạm Trình không phải là ‘Người tầm thường’, vì vậy khi vị này hời hợt nói cho nàng biết “Chúng ta là hồ ly” thì biểu hiện của nàng chỉ là đôi mi thanh tú hơi nhíu, hơi gật đầu: Thì ra là hồ ly.
… Khó trách, lại xinh đẹp đến mức độ này. Đã từng nghe đồn đại rằng, người Hồ Tộc rất xinh đẹp, trong đó chứng cứ hữu lực có sức thuyết phục nhất, chính là kẻ đã từng họa nước mị quân trong truyền thuyết Đắc Kỷ.
Hôm nay tận mắt nhìn thấy, thật đúng như thế. Xem Phạm Dĩnh này, chẳng những xinh đẹp quyến rũ đến tận xương, hơn nữa dụ hoặc hồn người đến tận tủy. Vừa xinh đẹp vừa mị hoặc khôn cùng đến như thế. Không cần lên tiếng chỉ cần thoáng nhếch đôi môi xinh hé nụ cười đã làm ngọt ngào thấu đến tận tâm hồn người, thật là mỹ nhân trong cực phẩm.
“Mười năm trước, tiểu tử thúi mới thành hình người, không biết trời cao đất rộng, rong chơi khắp nơi, trúng mũi tên diệt yêu xuyên tim. Nếu không phải gặp ân công thiên phú dị năng, nhận biết các loại hoàn hồn dược thảo, sợ là ngay cả phụ thân cũng không cứu được hắn. Nợ mạng sống ân tình, ta cùng phụ thân đến bên cạnh ân công, đương nhiên, cũng là vì để hắn nhận biết nhân thế sâu cạn, khiến cho hắn hiểu chút ít pháp thuật, bây giờ mới được như thế này.”
“Hiển nhiên, sắp xếp của ngươi có hiệu quả, Phạm Trình trừ việc thích cùng Hoàn Tố cãi vã, thời điểm khác, việc gì nên nhịn là sẽ nhịn, nên tránh, hắn sẽ tránh, không tùy ý làm việc.”
Phạm Dĩnh đối với sự bình tĩnh của La Chẩn rất bối rối, “Ân công nương tử, ngài khi nào thì biết được Phạm Trình là… Ngoại tộc?”
“Ta chỉ là vì có một tướng công không tầm thường, chỉ phỏng đoán, cũng không xác định. Trên đời này, người sợ sấm không ít, tiểu muội ta cũng thế. Nhưng, Phạm Trình lại sợ đến mức đó, thật sự là cũng khiến nhiều người chú ý.
Ta thuở nhỏ vì trong nhà kinh doanh nghề thêu lụa gấm, đã xem tất cả các loại sách nhàn thư. Từng duyệt qua một quyển nói về thần tiên ma quái, bàn về tất cả những tinh linh tu đạo thành tiên, vô luận hoa cỏ hay muông thú, bởi vì có vi lục đạo luân hồi, nên cứ cách một thời gian, Thiên Đình cần phải lấy ngũ lôi oanh đỉnh. Mỗi độ một kiếp người, người tu tiên thì tăng thêm mười lần tu đạo, nhưng nếu ngược lại thì……
(Cái này gọi là ‘Thiên kiếp’, ai đọc truyền huyền huyễn chắc đã biết)
“Hồn phi phách tán, vĩnh viễn mất cơ hội luân hồi.”
Phạm Dĩnh nói tiếp, thản nhiên cười một tiếng, “Không dối gạt ân công nương tử, ta cùng phụ thân lúc đại kiếp ngàn năm buông xuống, mùa hè năm nay chính là Thiên Kiếp.”
“A?” Chuyện lớn như thế thản nhiên kể cho nàng, phải có nguyên do?
“Phụ thân trốn được trong nhà một vị đạo hữu do người phàm tu luyện thành tiên tị nạn, ta thì chạy đến nơi này.”
“Ngươi tới này, là vì tị nạn?”
Phạm Dĩnh liền giật mình, cái miệng nhỏ nhắn nói: “Ân công nương tử thật thông minh, khó trách tiểu tử thúi kia nói ân công nương tử đời trước có lẽ là hồ ly.”
La Chẩn mím môi mỉm cười, “Nếu Lương gia có thể trở thành chỗ cho ngươi tị nạn, dĩ nhiên là tốt. Chẳng qua là, ngươi xác định chỗ này có thể tránh qua được kiếp nạn trời giáng?”
“Ân công tam sinh(*) tích đức hành thiện, chỗ kết thiện duyên đếm không xuể, trên người tinh khiết thiện khí… Nói quá nhiều, chỉ sợ tiết lộ thiên cơ, nhưng Phạm Dĩnh có thể khẳng định, có ân công, Phạm Dĩnh nhất định sẽ vượt qua kiếp này. Phạm Dĩnh sẽ không làm khách ăn không, ta sẽ thêu thùa, mặc dù kĩ thuật có lẽ không thể sánh bằng ngài…”
(*Ba đời)
“Như vậy, ngươi lưu lại đi.”
“…. Cám ơn!” Không nghĩ thuận lợi được đồng ý, Phạm Dĩnh mừng rỡ, thật sự là chói chang rực rỡ, tươi đẹp làm mù mắt người.
La Chẩn tuy là một cô nương, cũng không nhịn được đưa tay sờ soạng gò má như tuyết một cái, “Quái, xem tình hình, ngươi là một Tuyết Hồ, sao Phạm Trình….”
“Hừ.”
Phạm Dĩnh miệng nhếch lên, nhướng cao đôi mắt phượng, lanh chanh nói:
“Khi sinh hắn ra thì cha ta thiếu chút nữa cùng mẹ trở mặt. Cha cho là mẹ câu hắc hồ ly tới cửa mới có được tiểu tử thúi, làm mẹ ta giận đến mức muốn dùng cái chết để minh oan, hắc hồ ly cùng cha ta đại chiến ba trăm hiệp cũng hoàn trả trong sạch. Cuối cùng, tộc trưởng chúng ta mời pháp kính, soi sáng ra Tổ thượng chúng ta từng có dính dấp nguồn gốc với loài chồn đen, lúc này mới thôi. Hi, Tuyết Hồ là mỹ nhân trong Hồ Tộc, tiểu tử thúi kia rất ghen tỵ.”
La Chẩn bật cười che miệng:
“Thật ra thì, Phạm Trình bình thường cũng rất tuấn tú, nếu không có tướng công, hắn cũng là một trong những người tuấn tú nhất.”
“Dung mạo của ân nhân, bởi vì tính tình thiện lương của ngài ấy nên đã được một vị tiên ban cho, đương nhiên không phải chúng ta có thể dễ dàng tu luyện được tới.”
“… Hắc.” Xin lỗi, cái đề tài này, bây giờ không thích hợp cho một phàm nhân như nàng nhận thức nổi.
Phạm Dĩnh đôi mắt đẹp lấp lánh, “Ân công đích thực đã có phúc khí tu luyện mấy đời, gặp ân công nương tử. Bình thường người phàm, thấy chúng tôi, không sợ hãi, cũng chán ghét…” lông mi dài cụp xuống:
“… Dù trước kia có bao nhiêu nồng tình mật ý đi chăng nữa, cũng b