Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1835 lượt.

dựa vào giường, thân khoác áo lông cừu, đầu choàng khăn che kín, tay cầm bình ủ ấm, chậm rãi nói.
“Ngươi lại dám nói ngươi không giam, ngươi không bắt, vậy Chi Tri…” bị Vương Vân liếc mắt dò hỏi, Ngụy Thiền tuy là không cam tâm, nhưng đang ở thế yếu, nên đành nhỏ giọng nói, “…Chi Tri cùng chi Nguyện không thấy đâu, hai đứa nhỏ đi nơi nào?”
La Chẩn cười một tiếng, “Thẩm thẩm vì sao khẳng định là cháu bắt bọn họ?”
“Ngươi cho rằng hai đứa nó hại ngươi sinh non!”
Phạm Trình sờ sờ lỗ mũi, há mồm:
“Chi Tri, ngươi đừng chạy!
Đuổi theo ta, theo đuổi ta!
…… Các ngươi… Lại dám……
Ta…… Chúng ta…… Ngươi…. Mẹ của chúng ta…… Chi Nguyện, chúng ta có phải đẩy nàng ta nữa không?!
Ngươi đẩy đi!
Ngươi đẩy đi!
…… Ta xem các ngươi ai dám!
Ngươi đi!
Ngươi đi!
Ngươi đẩy đi, nếu không về nhà mẹ sẽ mắng chúng ta vô dụng, chờ lâu như vậy, thật vất vả mới thấy nàng ta đi một mình……. A?
…….”
Người đang mở miệng nói là Phạm Trình, nhưng qua lời hắn nói, qua vẻ mặt của hắn, mọi người không khó nhìn ra tình hình lúc đó thế nào, là ai nói gì. Giống như mang khung cảnh lúc đó chiếu lại cho mọi người xem, rõ mồn một trước mắt.
Lương Chi Hành trán nổi gân xanh, hai tay nắm chặt, nếu trước mắt không phải là mẫu thân mình, nếu không phải…
Lương Đức râu tóc rung động, mở to mắt, “Lão Nhị, ngươi là độc phụ!”
Độc phụ? Lương đại lão gia thiện lương thuần hậu phải nói lời này, có thể tưởng tượng lão gia đã tức giận tới cực điểm.
Vương Vân đột nhiên đứng lên, khiến tất cả mọi người cảm thấy ngoài ý muốn, vô cùng kinh ngạc……
Bốp! — Chính là âm thanh Vương Vân bạt tai Ngụy Thiền mà ra.
“Muội tốt nhất nên để Chẩn Nhi cùng Bảo Nhi bình an vô sự, nếu không, ta nhất định lấy tư cách trưởng tẩu đuổi muội ra khỏi đại môn Lương gia!”
“Tẩu tại sao?” Ngụy Thiền bị đánh không hoàn thủ, nhưng vừa dậm chân bước lên trước, đã bị người ngăn lại. Mà người ngăn bà ta, lại chính là con trai ruột.
“Ta là Đại phu nhân Lương gia, với địa vị của muội giờ này ngày này, muội nên nhớ toàn bộ cuộc sống của muội đều phụ thuộc vào phòng lớn! Nếu nói ở riêng, chúng ta sẽ tha thứ, nhưng muội chẳng lẽ đã quên, khế ước bán thân của mấy đứa nô tì, phòng ốc nơi ở, khế đất, tất cả đều ở chỗ này?” Vương Vân trợn tròn đôi mắt, tiếng nói rung động:
“Chính muội xảo quyệt độc ác thì thôi, lại xui khiến hai hài nhi làm ra sự tình này, uổng công muội làm mẫu thân, lại đánh mất cả nhân luân! Muội định phá hủy tương lai của hai đứa bọn nó hay sao? Theo ý ta, từ nay về sau Chi Tri, Chi Nguyện sẽ do ta dạy dỗ, muội không được phép lại gần hai đứa nó!”
“Ngươi… ngươi đừng mơ tưởng! Ngươi dám đoạt con ta, ta liền bóp chết đứa cháu mới ra đời của ngươi…”
“Mẹ!” Lương Chi Hành mở tròn hai mắt, lạnh lùng quát to:
“Mẹ thật sự sai bảo Chi Tri cùng Chi Nguyện làm chuyện như vậy? Mẹ thật muốn để tâm địa hai đứa nó biến thành ma quỷ ác độc? Mẹ định khiến tương lai hai đứa nó thành ra thế nào? Mẹ còn nói lời độc ác như vậy, không sợ thần linh trên trời nghe được, liền giảm tuổi thọ của mẹ sao!”
Bốp! — Âm thanh giòn giã vang lên, là Ngụy Thiền cho con trai mình một bạt tai. “Ngươi là đứa con bất hiếu, ngươi chẳng những giúp ngoại nhân khi dễ vi nương, còn dám nguyền rủa mẹ ruột của ngươi, nếu có thần linh, nên trừng trị đứa con bất hiếu như vậy mới phải!”
“Nếu có thần linh, con sẽ cầu thần linh, để cho con đầu thai sinh ra một lần nữa, ngàn vạn lần đừng có một mẫu thân như thế này!”
“Ngươi—” Ngụy Thiền giơ tay muốn đánh, lại bị người bắt lại, mà lần này, là Chi Tâm.
“Không cho thẩm đánh Chi Hành, Chi Tâm không để cho thẩm đánh Chi Hành nữa!”
“Đồ ngu ngốc nhà ngươi, ngươi quản được ta dạy dỗ con trai sao, ngươi……”
“Lão Nhị Gia, nếu muội còn tiếp tục om sòm như thế, đừng trách ta trừng trị muội!” Lương Đức vỗ bàn quát to.
Ngụy Thiền giật tay buông tha Chi Hành, cũng không thèm nhìn Chi Tâm, “Ta chỉ muốn Chi Tri cùng Chi Nguyện của ta trở lại, những thứ khác, ta không thèm so đo.”
Lương Đức sắc mặt buồn bã trầm giọng nói: “Muội muốn so đo cái gì? Nếu không phải nể mặt lão Nhị cùng Chi Hành, ta nên đưa muội đến nha môn!”
“Ngươi……” Tình thế bức người, không thể làm căng được nữa, Ngụy Thiền đành nhỏ giọng nói, “Đại ca đại tẩu, Chi Nguyện bọn họ còn nhỏ……” Cứng rắn không được, chỉ đành phải đổi thành mềm mỏng,
Lương gia Nhị lão vốn là những người mềm lòng, luôn không từ chối được lời khẩn cầu của người khác. Bà được gả vào Lương gia nhiều năm, cũng hiểu quá rõ tính tình hai người này, nên mới thành ra muốn gió có gió, muốn mưa được mưa.
“Bọn họ còn nhỏ tuổi, nếu bị nhốt, tất nhiên sẽ sợ hãi mà ảnh hưởng đến trí não, van cầu các người……”
Lương Đức liếc mắt nhìn con trai, “Chi Tâm, đúng là con giam tỷ đệ Chi Nguyện sao?”
“Dạ!” Chi Tâm đầu ngẩng cao, lời nói dứt khoát không cho phép người khác phản đối, “Chi Tâm muốn giam bọn họ!”
“Ngươi đem hai đứa nó giam ở nơi nào?”
“Ở…… Không thể nói nữa, nói thì mọi người sẽ thả bọn họ ra ngoài, Chi Tâm muốn nhốt bọn họ đủ một tháng! Không, hai tháng!”