Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

hay. Lương thiếu phu nhân quen biết với Cửu Vương gia, còn để mắt đến chúng tôi thế này, chúng tôi tất nhiên sẽ nguyện ý giúp….”
“Công công khách khí, dân phụ cáo từ.” La Chẩn từ biệt, mới ra khỏi kho dược liệu của hoàng cung, liền đối mặt với một nam tử.
Nam tử kia đứng khoanh hai tay, dùng đôi mắt sắc bén đánh giá nàng từ trên xuống, hừ lạnh một tiếng: “Thật là một gian thương không hơn không kém, có các ngươi, thế đạo này mới ô trọc như thế, hừ!”— nói xong quay đầu bước đi.
La Chẩn hơi kinh ngạc, nhìn sắc phục, hẳn là người trong vương tộc, mình đâu có trêu chọc? Bất quá…. Ngược lại thú vị, bởi vì có gian thương, thế đạo mới loạn? Không có gian thương trong miệng hắn, quần áo từ đâu ra, thức ăn từ đâu tới? Vị này nếu đem hắn nhốt vào trong một xe chở đầy mật, đưa hắn đến thế gian để tự mình sinh sống, không biết có thể sống được mấy ngày?
Tư tưởng bay cao, xuất cung, vào xe về nhà. Thấy nhớ tướng công cùng con trai, chút nhạc đệm nho nhỏ trong cung đình, liền hoàn toàn quên, dù sao, cũng không quan trọng.
“Nương tử, nương tử! Trân nhi, Trân nhi!”
Đã là đầu mùa hè. La Chẩn mới vừa cùng bà vú tắm rửa cho con trai càng ngày càng giống một khối thịt trắng tròn, vừa lau khô, lại mặc bộ quần áo do Khởi nhi trước khi đi may cho cháu trai. Hai mẹ con đang bốn mắt trao đổi, nha nha ô ô, âm thanh reo gọi của tướng công liền từ xa tới.
“Gì thế tướng công?” La Chẩn hỏi, ánh mắt lại vẫn còn lưu luyến nhìn trên mặt con trai. Tiểu tử quơ quơ nắm đấm nhỏ, muốn sờ trên mặt nàng.
“Nương tử, nàng nhìn Chi Tâm một chút đi mà, nàng không thể chỉ nhìn Bảo Nhi……”
Ngốc tử này! La Chẩn đưa mắt nhìn hắn, “Được rồi… ủa?”
“Hắc hắc… nương tử xem được hay không?” Chi Tâm giơ cao vật trong tay hỏi.
“Tướng công, ta không dạy chàng ‘Tử miểu dệt lụa hoa thuật’ của La gia, chàng học được từ đâu?”
“Cái gì tử tư Diệu Diệu a nương tử? À, ý nàng là bức thêu này của Chi Tâm rất đẹp có đúng hay không?”
La Chẩn không để ý tới bé con đang ô ô oa oa kháng nghị, để bé trở về giường nhỏ, nhận lấy vật trong tay Chi Tâm, “Bức họa nhỏ này thoáng nhìn như là sơn thủy, nhìn gần lại như ẩn như hiện, rõ ràng là tinh túy của ‘Tử miểu dệt lụa hoa’. Sao chàng có bức này?”
“Chính là Chi Tâm ở trên khung cửi buông lỏng một chút, khi nắm thoi thì cho xiết chặt, còn có…. Chi Tâm chỉ muốn thử một chút sẽ là hình dáng gì, dường như rất đẹp mắt, làm khăn tay cho nương tử có được hay không?”
… Thối tướng công, hắn nên chịu đựng bao nhiêu ghen tỵ đây? Đoạn nhi, Khởi nhi không cần phải nói. Ban đầu mình cũng không phải đã tốn rất nhiều công phu cùng thời gian, mới tập được phương pháp này? Mà ngốc tử thử một lần đã làm xong, cái này… thì ra là, trời xanh ưu ái, một chuyện có thể khiến cho một người vừa nhìn đã làm được, người khác cho dù cả đời cũng chưa chắc đạt thành.
“Cho Bảo Nhi làm tiểu y phục, đây là tướng công làm cho con, tất nhiên con sẽ cao hứng.”
“Hi. Chi Tâm làm cho Bảo Nhi!” Chi Tâm cười hì hì để sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, xoa xoa bé. “Bảo Nhi, phụ thân thương con nha.”
“A ô!” Bàn tay của nhỏ bé Bảo Nhi, cầm tay phụ thân, hướng miệng chuyển tới.
“Không được.” La Chẩn nhìn phụ thân còn giống như rất mong đợi con trai ngậm ngón tay hắn, một chưởng vỗ tướng công, một tay ôm lấy con trai. “Chàng mới vừa dệt xong, tay còn chưa rửa, sao lại để Bảo Nhi ngậm ngón tay của chàng chứ, thối tướng công!”
“Chi Tâm đi rửa tay, để Bảo Nhi ngậm! Bảo Nhi con không nên gấp, phụ thân lập tức sẽ để cho con ngậm.”
La Chẩn nhìn tướngcông chạy ra bên ngoài rửa tay rửa măt, nhìn lại bé trong ngực, mình quả nhiên là có hai đứa bé. “…. Bảo Nhi, hôm nay mẹ không vội, sẽ chơi cùng Bảo Nhi có được hay không?”
“A ô ô a……” Bảo Nhi cười toe toét cái miệng nhỏ nhắn, lại muốn bắt đầu ngậm ngón tay mẫu thân .
“Không cho ngậm, không cho ngậm!” Lời này, là của người nào đó vừa rửa tay sạch tới hướng cái miệng nhỏ nhắn của con trai. “Bảo Nhi không thể khi dễ nương tử a, phụ thân sẽ đánh cái mông Bảo Nhi nha.”
La Chẩn không biết nên khóc hay cười: “Tướng công….”
“Tiểu thư, Cô gia, nô tỳ tiến vào a?” Ngoài cửa. Hoàn Tố thận trọng hỏi.
La Chẩn biết cô gái nhỏ này đang ám chỉ cái gì, má phấn đỏ lên, giả vờ quát lên: “Em đứng ở ngoài là được rồi!”
“Bên ngoài mặt trời lên cao, nóng quá đầu rồi, tiểu thư, nô tỳ rất đáng thương.”
“Nương tử, Hoàn Hoàn rất đáng thương đó.”
“Cô gia ngài thánh minh….”
“Hoàn Hoàn phơi nắng bất tỉnh. Phạm Phạm sẽ đau lòng lắm, như vậy Phạm Phạm cũng sẽ rất đáng thương nha.”
“Cô gia ngài….. ngài…..”
Nếu tướng công nhà mình trong lúc vô tình cho nương tử nhà hắn thắng một ván, tha nha đầu kia thôi. “Đi vào đi.”
Hoàn Tố vén rèm. “Tiểu thư, nô tỳ tới ôm tiểu thiếu gia, lão gia cùng phu nhân có chuyện tìm ngài cùng Cô gia……”
“Em biết là chuyện gì không?”
“Là về Lương Nhị phu nhân, ba gian cửa hàng….” Muốn nói nhưng ngập ngừng, những âm mưu tính toán như thế này, từ từ hẵng nói, không nên làm dơ bẩn sự trong sáng của Cô gia.
Chủ tớ tâm linh tương thông, La Chẩ