XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.

ột Vương gia xuống dốc không có thế lực mà thôi, chứ nếu không thì làm sao Quốc hậu có thể dễ dàng thao túng mà đồng ý để Khởi nhi cùng Xương Lương Quận chúa có chung một chồng? Nhưng cái chính là đã nhiều ngày nay mà tên Ngọc Vô Thụ kia lại hoàn toàn không có động tĩnh gì, không biết lại đang giở trò gì đây?”
La Chẩn thầm nghĩ: xem ra, đường tình hai vị muội muội của mình cũng không được bằng phẳng đâu.
***
“Chi Hành, Chi Hành!” Chi Tâm vừa thấy Chi Hành đang bắt mạch cho người ta liền mãnh liệt nhào tới ôm lấy, “Chi Hành, Chi Hành, Chi Tâm nhớ ngươi muốn chết! Chi Hành có nhớ Chi Tâm không? Có nhớ Chi Tâm không?”
Chi Hành tuy không biết trước, nhưng khi thấy huynh trưởng thì thật vui mừng tự đáy lòng, “Đại ca, người sao tới đây?”
“Chi Tâm nhớ Chi Hành, rất nhớ rất nhớ Chi Hành!”
“Chi Hành cũng nhớ đại ca, Chi Nguyện mau tham kiến đại ca đi!”
Lương Chi Nguyện đang hốt thuốc một bên xoay chân bước tới, “Chào Đại ca.”
“Chi Nguyện, ngươi trở nên xinh đẹp nha. Nhưng mà vẫn không xinh đẹp băng nương tử của Chi Tâm, nương tử nhà ta xinh đẹp nhất.”
La Đoạn như được mở rộng tầm mắt, “Tỷ tỷ, gia giáo nhà tỷ thật tốt à nha. Lời này của Tỷ phu tỷ nghe hoài không chán sao?”
Lương Chi Hành lúc này mới phát hiện hai tỷ muội La gia đứng bên cạnh cửa, liền hướng La Chẩn hành lễ, “Tham kiến đại tẩu.”
Không tệ nha. La Chẩn vô cùng hài lòng, Chi Hành đầu tiên là nhìn Đoạn nhi, sau mới nhìn mình, cuối cùng mới đồng thời phát hiện sự tồn tại của Phạm đại mỹ nhân, em rể này thật không tệ. “Chi Hành, đã lâu không gặp….”
“Chẩn nhi? Chẩn nhi phải không?”
La Chẩn hơi giật mình, quay đầu, hơi cúi người, “Ra mắt Tấn Vương.”
Ngọc Thiên Diệp tướng mạo ngọc thụ lâm phong, mặt mũi uy nghi bước lên phía trước, vui vẻ nói: “Thật là khéo quá, Bổn vương hôm nay trùng hợp có việc ra ngoài, mới vừa rồi đứng ở xa xa nhìn thấy người từ trên xe bước xuống vô cùng giống Chẩn nhi, đến gần thì quả nhiên là Chẩn nhi thật, cái này gọi là gì nhỉ? Tâm ý tương thông phải không?”
Trên tình hình thực tế thì thật ra hắn đã biết trước Dược đường này có liên quan ra sao với La gia, cho nên đã sắp đặt cơ sở ngầm ở cửa hàng điểm tâm đối diện và trang viên trà lâu ở sát vách. Đưa cho Chu Trương món tiền lớn chỉ vì muốn nắm rõ động thái của La gia nhằm gia tăng phần thắng mà thôi.
La Chẩn mỉm cười nhẹ nhàng, “Lâu ngày không gặp, phong thái uy nghi của Tấn Vương càng thêm phi phàm.”
“Chẩn nhi cũng ngày càng xinh đẹp… A, vị này là…?”
Trong mắt La Chẩn xẹt qua ý cười, “Vương gia ý là hỏi Phạm Dĩnh đây sao? Nàng là thêu sư được tú phường của Hàng Hạ quốc mời tới.”
Đàn ông trong thiên hạ, ai có thể kháng cự được sắc đẹp của Phạm Dĩnh? Tướng công trời sinh dị năng nên nhìn thấy được cốt hô ly dưới dạng người của Phạm Dĩnh; Chi Hành trời sinh tính lãnh đạm không dễ động tình, đã động tình thì rất chung tình, trừ bọn họ ra… Đúng, còn có Lục Vương gia cổ hủ đến quỷ khóc thần sầu… còn vị Tấn Vương này tự xưng là phong lưu, lưu luyến hết bụi hoa này đến tổ mật khác, sao có thể không thấy vẻ đẹp của Phạm Dĩnh?
Cho nên mang theo Phạm đại mỹ nhân đồng hành là quân bài tốt nhất, đúng không?
Gần đây, Tấn Vương Ngọc Thiên Diệp rất là chịu khó chạy qua chạy lại nhà La gia.
Ngọc Thiên Diệp tự cho là mình đã thấy qua trăm hoa trong nhân gian, tận hưởng hết xuân sắc của nhân gian, nhưng khi thấy Phạm Dĩnh, mới biết kiều thê mỹ thiếp trong nhà tất cả như cành cây ngọn cỏ. Đường đường là một tài tử phong lưu, tỏ tường tình ái trên nhân gian, há có thể bỏ qua đóa hoa tuyệt sắc tuyệt thế này sao? Kể từ đó, tất cả những tính toán sắp xếp đủ kiểu trước đó đều lập tức bị quăng hết ra sau đầu.
La Chẩn muốn mang Phạm Dĩnh đến tận đây là để đối phó với mối tai hoạ ngầm từ Tấn Vương vốn chưa được diệt trừ tận gốc. Nàng cũng đã nói rõ ràng chi tiết điều này với Phạm Dĩnh đại mỹ nhân.
“Ân công nương tử xin cứ yên tâm, mấy cái chuyện câu câu dẫn dẫn mê hồn đoạt phách này là sở trường của hồ ly tinh, ngài chỉ cần chờ kết quả là được.” Vốn chỉ là đề nghị của riêng mình, không ngờ Phạm đại mỹ nhân vừa nghe thấy thì tinh thần rất phấn chấn, xoa tay khoái chí.
Kết quả là, Tấn Vương gia xui xẻo….
“Nương tử, nương tử, nàng đang ở đâu? Nương tử, nương….”
La Chẩn cho là tướng công lại chạy tới làm nũng nên cũng không lên tiếng nghênh đón, chỉ đem tay cầm bức họa quan sát lại suy nghĩ, nghĩ ngợi là nên thêu hay nên dệt lụa……
“Nương tử, nương tử!” Chi Tâm xông tới, lần này không phải là ôm lấy nương tử mà là kéo nàng chạy ra ngoài, “Nương tử, nương tử, nàng mau ra đây!”
Ô hay? Đây đúng là lần đầu tiên La Chẩn thấy dáng vẻ nghiêm trọng này của tướng công, “Chuyện gì vậy?”
“Nương tử, nàng nhìn xem!” Đứng ở giữa tiểu viện, Chi Tâm chỉ về chân trời hướng Tây phía xa, “Nương tử, nàng mau nhìn đi!”
“Không có nắng quái, không có đám mây, tướng công muốn thêu cái gì?”
“Không phải, nương tử.” Chi Tâm khẩn trương gấp gáp như muốn khóc lên, “Nương tử cũng không nhìn thấy sao? Đen kịt, rất trầm trọng, thật nặng nề, đang theo