Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.
hướng bên này đi tới.”
… Ách? “Vậy là cái gì?”
“Là Ôn công công đang tới. Hồi trước ‘hắn’ tới, Chi Tâm nhìn thấy, nói cho cha, nói cho mẹ, nói cho thật là nhiều người, bọn họ đều nói Chi Tâm ngốc, nhưng rồi đã chết thiệt nhiều, thiệt nhiều người. Lần này, hắn muốn đến nơi này!”
La Chẩn thở dốc vì kinh ngạc, dáo dác nhìn quanh rồi lôi kéo hắn quay lại trong phòng, đóng hết cửa lớn rồi cả cửa sổ, lại tiến vào phòng trong, nhỏ giọng nói: “Tướng công, nói cho ta biết, vì sao chàng gọi ‘hắn’ là Ôn công công?”
“Phong gia gia nói ‘hắn’ là ‘Ôn thần’ đó, Chi Tâm nhìn thấy hắn phun khói tới người nào, người đó sẽ rất khó chịu, rất khó chịu, sau đó không lâu sẽ chết……”
Ôn thần?… Ôn dịch? La Chẩn tim đập cuồng loạn kinh hoàng, “Hắn không phun tướng công phải không?”
“Khói của hắn vòng tránh nhà chúng ta.”
“Chàng hỏi Phong gia gia một chút xem, lần này, hắn đi tới nơi này như thế nào? Là ôn dịch cho người hay cho súc vật? Bao lâu sẽ tới nơi này?”
“Ừ.” Chi Tâm nghiêng lỗ tai lặng yên hồi lâu mới nói, “Phong gia gia nói, bên kia (nước kia) người dị tộc đánh nhau, chết thật nhiều người và ngựa, Ôn công công hút tử khí của bọn họ, thân thể lớn mạnh lên, sau đó liền đi đến hướng này, gặp người người chết, rất nhiều súc vật cũng sẽ chết. Mười ngày sau sẽ đi tới nơi này.”
“Mười ngày?” La Chẩn nín thở, “Phong gia gia không ngăn được sao?”
“Không ngăn được. Trước kia Chi Tâm cũng từng hỏi Phong gia gia, Phong gia gia nói, nếu như cố gắng ngăn cản, thổi phá bụng Ôn công công, bị hại sẽ không chỉ là một là hai, mà sẽ càng nhiều người hơn nữa!”
Lời này người khác nghe được sẽ không thể hình dung nổi, nhưng dị năng của tướng công nhà nàng chẳng lẽ nàng còn không biết rõ hay sao? Mà hắn tuyệt đối không có khả năng nói dối. “Lần trước là dạng ôn dịch gì? Cuối cùng làm sao để ngừng?”
“Lần trước hả, lần trước chính là chết rất nhiều người đó.”
Nhìn thẳng vào đôi mắt lo lắng lẫn vô tội của tướng công, La Chẩn vuốt gò má hắn, “Tướng công chớ vội, chúng ta đi tìm Chi Hành, hắn là đại phu, chúng ta tìm hắn cùng bàn bạc tìm biện pháp!”
Loại chuyện liên quan đến an nguy của tướng công như thế này không thể nói cho người ngoài được, ngay cả là phụ thân mẫu thân và Đoạn nhi Khởi nhi cũng không thể tỏ tường.
“Trận ôn dịch kia, đệ nhớ rõ.” Bên trong căn phòng cửa đóng then cài. Lương Chi Hành nói:
“Lúc ấy đệ chín tuổi. Trước khi ôn dịch tới, đại ca nói hắn thấy được mây mù tối om sẽ làm người chết đông nghìn nghịt. Bá phụ và bá mẫu tất nhiên không tin, đệ tuy biết đại ca không giống với người thường nhưng cũng không tin hoàn toàn. Cho đến khi bắt đầu có người tử vong, khi đại ca kêu ‘đừng phun đừng phun, đừng chết đừng chết’ thì đệ mới thật sự tin. Mặc dù Lương gia liên hiệp cùng mười mấy tiệm thuốc lớn chữa bệnh cho thuốc nhưng vẫn có gần vạn người tử vong.
Hoàng thất vì tránh lan truyền nên cho đóng cửa thành cùng cửa cung. Nếu không phải trận ôn dịch kia phát sinh ngay tại Hoàng Thành mà ở thành trấn khác, đệ dám nói, với tính cách tàn nhẫn của Hoàng gia chắc chắn sẽ cho phóng hỏa đốt thành trấn đó để ngăn chặn bệnh dịch, sẽ không một ai trong thành may mắn thoát được.”
“Vậy cuối cùng làm thế nào ngăn chặn bệnh dịch?”
“Đại ca mang đệ lên núi tìm thảo dược khắp nơi, sau đó cầm về đốt khắp nơi lớn nhỏ trong kinh thành. Người ta chỉ nói là Quốc quân yêu cầu ngự y mở kho thuốc cứu trợ vạn dân, nhưng chỉ có đệ biết là chính đại ca đã cứu rất nhiều người. Mà Lương gia may mắn thoát khỏi là bởi vì có phúc khí của đại ca che chở bao bọc cho toàn bộ mọi người, khiến cho ôn dịch tìm đường vòng mà đi.”
La Chẩn nhăn trán im lặng.
“Đại tẩu, để đề phòng bất trắc, hay là tẩu mang La thúc La thẩm với lại Bảo Nhi, Đoạn nhi, Khởi nhi sang Hàng Hạ quốc tị nạn trước, bên này giao cho đệ với với đại ca lo liệu. Chỉ tiếc là ôn dịch chưa đến nên không cách nào xác định được đó là loại dịch bệnh nào, chúng ta không thể tìm đúng thảo dược để hốt thuốc đúng bệnh, chỉ đành phải chờ đợi.”
Vậy nghĩa là, không thể tránh khỏi việc sẽ có người tử vong. La Chẩn ưu tư chính là việc này. Nàng tự biết mình không phải là một người bác ái vô tư, nếu người nhà và người ngoài ở chung một chỗ cần cứu, nàng tất nhiên không do dự mà lựa chọn người nhà trước.
Nhưng tình hình hiện tại là sẽ có quá nhiều người lâm vào cảnh nhà tan cửa nát. Những người có khả năng phải chết kia có thể là nương tử mà nam nhân yêu thương, là tướng công thương yêu của một phụ nhân, là song thân luôn cưng chìu của họ… có lẽ… còn có những đứa nhỏ cỡ như Bảo Nhi……
Lương Chi Hành rùng mình lo sợ. “Đại tẩu, không được! Tẩu không thể đưa ra chủ ý khác được!”
“Chủ ý khác? Tỷ như?”
“Quốc quân tuyên chiếu di tản dân trong thành.”
La Chẩn ngẩn ra: Chi Hành nói trúng ý nghĩ vừa mới thoáng qua của nàng.
“Muốn tuyên chiếu, cho dù Quốc quân có tin hay không, với một chuyện long trời lở đất như thế này thì Hoàng gia sẽ không thể không muốn truy nguồn đưa ra tin tức. Đến lúc đó tẩu không sợ đại ca bị bại lộ hay sao? Tội danh nhẹ nhất sẽ là tà