Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1875 lượt.

nhướn lên, biết rõ mà còn cố hỏi: “Lục Vương gia, ngài đang tìm cái gì?”
“Bổn vương… Bổn vương có tìm gì đâu!” Hàng Niệm Nhạn sắc mặt ngượng ngập nhanh chóng phủ nhận, nhưng rồi lại ra vẻ lơ đãng hỏi: “… Nữ nhân xấu xí kia chẳng phải là đi theo ngươi tới đây sao? Sao không thấy nàng?”
“Thì ra Vương gia tới không phải là vì thăm sư phụ La Chẩn?”
Hàng Niệm Nhạn giấu đầu hở đuôi, “Bổn vương không phải tìm nàng ấy, Bổn vương chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi thôi. Xú nữ nhân ở nơi nào?”
Nếu như không phải là vì tình thế trước mắt, La Chẩn tất nhiên sẽ trêu chọc hắn một phen, nhưng hiện tại lại không hề có hứng thú làm việc này. Mấu chốt vấn đề là việc hắn sang đây đi sứ đã làm xáo trộn kế hoạch của nàng, có thể khẳng định rằng nàng không thể nào báo cho hắn chi tiết về tướng công rồi thuyết phục hắn thực hiện và hoàn thành sứ mạng.
Tên thư sinh cổ hủ này mà biết được nguyên do sự tình nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, rồi ngay lập tức ‘được việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều’ mà hét lớn: “Quái lực loạn thần hoang đường đến cực điểm”, rồi sau đó, chuyện không nên nói lại tiết lộ khắp thiên hạ, nói những điều tố cáo vô căn cứ….
“Mới vừa rồi Tấn Vương có đến tìm Phạm Dĩnh, chắc lúc này đang ở phía sau vườn hoa.”
“Bổn vương đã nói là không phải là muốn tìm nữ nhân xấu xí kia… Tấn Vương là ai?”
Đôi mắt Ngọc Vô Thụ ở đây cũng không phải cũng đang tìm người mà mình quan tâm sao? “Là vương thúc của VôThụ, hay là, Vô Thụ dẫn Lục Vương gia đến hoa viên đằng sau đi, tiện thể giới thiệu ngài với Tấn Vương luôn?”
“… Cũng được.”
Hai người kia vừa đi, Chi Tâm, Chi Hành song song tiến vào, “Nương tử, nàng mau dẫn Bảo Nhi, cha kia mẹ kia và Đoạn nhi, Khởi nhi đi đi.”
Chi Hành gật đầu phụ họa, “Đem Chi Nguyện theo luôn. Việc này không nên chậm trễ mà càng sớm càng tốt. Lần trước nhờ đại ca mà ôn dịch vòng tránh Lương gia, không biết lần này tình hình sẽ thế nào, cẩn thận vẫn hơn.”
“Xuỵt…” La Chẩn ý bảo hai người nhỏ giọng, “Ta đã có kế sách ứng phó, chẳng qua là hiện tại đang có chút biến cố nho nhỏ nhưng sẽ không ảnh hưởng đại cục mà thôi. Tướng công, chàng vẫn nên cùng Chi Hành lên núi thu hái các loại dược thảo cứu mạng, mặc dù không chính xác lắm nhưng có vẫn còn hơn không. Những chuyện khác giao cho ta, ta sẽ nghĩ cách để cha và mẹ rời đi.”
Chi Tâm ôm thân thể nhỏ nhắn của nương tử run giọng nói: “Nương tử không phải sợ, Chi Tâm sẽ bảo vệ nương tử với Bảo Nhi, Chi Tâm không để Ôn công công thương tổn nương tử với Bảo Nhi. Nếu Ôn công công lấy khói phun nương tử và Bảo Nhi, Chi Tâm sẽ bắt ‘hắn’ phun Chi Tâm, không để ‘hắn’ hại nương tử và Bảo Nhi……”
La Chẩn động viên, “Tướng công, chúng ta được phúc của chàng che chở phù hộ, chắc chắn sẽ bình an vô sự.”
“Thật chứ?”
“… Thật.” Thật ra thì nàng cũng không chắc chắn lắm. Chi Hành nói rất có lý, ôn dịch hay thay đổi, chả ai biết được lần này tình hình sẽ thế nào, lần trước vì tướng công mà tránh đi Lương gia, lần này liệu sẽ vì tướng công mà vòng tránh La gia hay không?
“Ân công nương tử!” Phạm Dĩnh yểu điệu tiến vào, “Hàng Niệm Nhạn đến Ngọc Hạ quốc rồi!”
“Đúng vậy.”
“Ân công nương tử đã biết?”
“Giờ hắn đâu rồi?”
“Mới vừa xảy ra xung đột với Tấn Vương, Tấn Vương bị Chất nhi mang đi, còn hắn…” Phạm Dĩnh nhún vai, “Ta đã đem nhét hắn vào gầm giường.”
La Chẩn gật đầu, “Nói vậy, ngươi nghĩ vẫn nên giữ kế hoạch như cũ?”
“Dĩ nhiên. Đợi chúng ta xong việc, thả hắn ra cũng không muộn.”
“… Cũng tốt.”
Hôm sau, Quốc quân ra chiếu chỉ: trừ thầy thuốc ở lại trong thành để phòng bất trắc, còn lại dân chúng đều phải rời khỏi…
Nhưng thời gian có chín ngày, có thể dời đi hết sao?
Cũng may là lệnh Vua khó cãi, dù có người không muốn xa rời nhà cửa đất đai cũng không dám vi phạm lệnh Vua. Binh sĩ, thị vệ đeo mặt nạ đen, tay cầm khí giới đi dọc phố đốc thúc người rời đi. Cuối cùng dân chúng toàn thành rời nhà cửa, di chuyển về hướng nam hoặc hướng bắc. Phía sau quân sĩ áp tải làm theo lời ngự y, dọc đường lấy vôi rải diệt dịch.
“Lục Vương gia, khi ngài mới đến Ngọc Hạ quốc vì sao trước tiên không đề cập về ôn dịch với phụ hoàng?”
Hàng Niệm Nhạn lắc đầu buồn bực nói: “Chắc Nhị hoàng tử cũng không biết, gian thương từ Tây Vực buôn bán trở về bẩm báo cho Quốc quân bổn quốc thì Bổn vương hoàn toàn không tin. Nhưng Quốc quân lại nói thà tin là có không thể tin là không, việc lớn như thế phải nên nói cho Quốc quân Ngọc Hạ quốc biết, dù sao ôn dịch từ hướng tây tiến về phía đông, nguy hiểm đầu tiên chính là quốc đô của Ngọc Hạ quốc.”
Ngọc Vô Thụ vẫn đầy bụng hoài nghi. “Không biết quý quốc xử trí thương nhân kia thế nào?”
“Đầu tiên là trông giữ, Quốc quân lệnh cho cả nước trên dưới phải triệt để dùng bách thảo hoàn (thuốc tễ trăm loại cây) của Lương gia để phòng tránh tai họa, rồi lại sai Bổn vương đi sứ đến tận đây để cảnh báo cho quý quốc. Bổn vương đến hôm nay vẫn chưa tin hẳn, lúc đầu lại sợ Quốc quân quý quốc cười ta đường đường là Vương gia Hàng Hạ quốc mà lại đi tin tưởng giọng điệu của một gian thương. Bởi thế