Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1873 lượt.
thuyết mê hoặc người khác, còn nếu cuối cùng kiểm tra tin tức là thật…”
Lương Chi Hành chưa nói xong hết lời thì La Chẩn cũng đã hiểu rõ sự việc nặng nhẹ. Nếu tin tức lấy về được chứng minh là đúng, nói không chừng tướng công của mình cũng sẽ bị cho là yêu vật phải nhốt vào lao cấm… vậy đương nhiên là không được! Nàng không thể nào vì người ngoài mà hy sinh tướng công!
Phải làm như thế nào mới có thể vẹn toàn đôi bên? “Chi Hành, chúng ta không thể ngồi chờ, nếu đã biết trước thì phải bắt tay làm ngay. Đệ nhanh chóng viết ra phương thuốc giúp cường thân kiện thể, phòng ngừa bệnh tật, ta sai người đến các nơi hốt thuốc, đem tặng cho người đi đường.”
“Phương pháp này cũng có thể được, có còn hơn không.”
“… Tướng công, chàng có thể xin Phong gia gia hỏi tên của ôn dịch là gì không?”
“Phong gia gia nói, Ôn công công sẽ không nói cho gia gia biết. Ôn công công thích nhìn thấy người chết, ‘hắn’ nói đó là vì mọi người gieo gió gặt bão. Còn nói, con người làm gì, ông trời sẽ trả về thứ đó.”
Đúng, nếu như không có chiến tranh, không có giết người báo thù, thì trận ôn dịch kia sẽ không thể nào bắt đầu. Đích xác là hành động của loài người, vì loài người mà đưa tới tai họa ngập đầu, nhưng vì cớ gì mà một đám người vô tội phải chịu tội thay cho hành động gây họa của một đám người khác, chuyện này nên tính thế nào đây? Ông trời còn có đạo lý không?
Chi Hành nói: “Nếu sai người giả trang thành thương lữ buôn đường dài từ nước ngoài buôn bán trở về, bẩm tấu với Quốc quân là ở nước ngoài đã phong bế thành trấn bởi vì tục truyền là do có ôn dịch hoành hành, liệu có thể xin Quốc quân hạ chỉ sớm để an bài không?”
La Chẩn mặc dù chưa nghĩ ra thượng sách, nhưng suy nghĩ đã ngưng trọng rõ ràng. “Như lời đệ nói, với tính cách tàn nhẫn của Hoàng gia, thương lữ kia sẽ bị xử tử lăng trì với tội danh là tà thuyết mê hoặc người khác, làm dao động nhân tâm…”
Cùng Quân Không Rời
Ôn dịch lan tới, tai họa lớn sắp xảy ra, những con người hồn nhiên kia không biết còn có thể sống yên ổn qua ngày như trước đây nữa hay không, nhưng liệu có bao nhiêu người sẽ giác ngộ đây? Đó là may mắn hay không may mắn?
Ai cũng không biết ôn dịch lần này mạnh yếu ra sao, không biết sẽ có bao nhiêu người vì nó mà phải chịu khổ, bởi vì họ không biết liệu mình có năng lực bảo vệ thân nhân, người yêu… hay không. Lúc này, thật có nhiều chuyện cần làm. Nhưng cũng có nhiều chuyện không thể làm. La Chẩn từ lúc sinh ra đến giờ, mới biết cái gì gọi là lo âu, cái gì gọi là thúc thủ vô sách. (bó tay)
“Phạm Dĩnh, ngươi đến Bách Thảo Viên của Lương gia, theo như ghi chú trên danh sách này, mang những thảo dược đó đến đây.” Trong mọi người, La Chẩn chỉ có thể nói những chuyện có liên quan đến ôn dịch với duy nhất Phạm Dĩnh. Cũng không phải là nàng không tin người nhà của mình, mà là chuyện này rất quái dị, người thường không thế tiếp nhận.
“Ân công nương tử, hành động tặng thuốc phòng ngừa trước khi dịch bệnh xảy ra cũng không thật thỏa đáng lắm. Chưa nói đến chuyện người qua đường không việc gì, không bệnh tật liệu có chịu nhận thuốc uống ngừa hay không. Chỉ riêng chuyện một khi ôn dịch tới thật thì chắc chắn còn liên lụy đến La gia. Thử nghĩ, La gia sao có thể biết trước được? Tất nhiên sẽ dẫn đến việc người bên ngoài suy luận phỏng đoán lung tung.”
“Ngọc Vô Thụ được không? Hắn là con trai thứ hai của Quốc quân, lời hắn nói nhất định có một ít trọng lượng… Không, không được, nếu dùng hắn vẫn đụng đến vấn đề phải kiêng kỵ bí mật của tướng công, không ổn không ổn.” Ngọc Vô Thụ đúng là thật lòng với tiểu muội nhà nàng, nhưng hắn dù sao vẫn là Hoàng tử, Hoàng gia lợi hại thế nào không nói cũng hiểu……
Đôi mắt sáng của Phạm Dĩnh long lanh tinh quái. “Ta lại đang nghĩ tới một người.”
“Ai?”
“Lục Vương gia Hàng Niệm Nhạn của Hàng Hạ quốc.”
La Chẩn có cùng ý tưởng với Phạm Dĩnh: Hàng Niệm Nhạn lấy thân phận là Vương gia một nước bên ngoài tới thông báo với Ngọc Hạ Quốc quân nhất định sẽ lập công to. Tất nhiên, Hàng Niệm Nhạn vốn vô cùng nguyên tắc này sẽ không tự dưng mà nghĩ đến sinh mạng của lê dân bá tánh mà tham gia vào việc này, cho nên sẽ do Phạm Dĩnh hóa thân thay. Về phần sau đó sứ giả bang giao giữa hai nước qua lại nhưng không thấy ôn dịch, thì lúc đó dù sao ôn dịch cũng đã qua, cứ để cho Quốc quân của Ngọc Hạ quốc cảm động và trân trọng thần thánh hiển linh.
Ai ngờ, ông trời chẳng chiều lòng người, Phạm Dĩnh chưa kịp hóa thân thành vị Vương gia cổ hủ kia thì Ngọc Vô Thụ đã mang người nọ tìm đến cửa La gia.
“Tỷ tỷ, Lục Vương gia Hàng Hạ quốc đi sứ Ngọc Hạ quốc, nghe tỷ tỷ đang ở nhà mẹ đẻ bèn nhờ cậy tiểu đệ dẫn hắn tới bái kiến sư phụ. Lục Vương gia? Lục Vương gia?”
Hàng Niệm Nhạn nghển cổ giương mắt nhìn nhìn về phía sau lưng La Chẩn, trên gương mặt thư sinh gầy gầy hiện lên vẻ thất vọng, bồn chồn, hồn phách như ở tận đẩu tận đâu, đối với lời nói của Ngọc Vô Thụ cũng chỉ có thể ậm à ậm ừ qua loa.
Đôi mi thanh tú của La Chẩn nhẹ