Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

! Nếu không, tại sao Bổn vương lại chạy đến tìm ngươi chỉ vì để tránh cho ngươi bị Quốc sư tháo phạt (tróc nã đuổi đánh)?”
Đôi mắt đẹp của Phạm Dĩnh thêm một tầng băng giá. “Thì ra ngươi cũng biết đó là phát rồ à? Ngươi chạy đến báo ta biết thì ta phải cảm tạ đại ân đại đức của ngươi sao? Bổn cô nương không ngại nói cho ngươi biết, ngay kiếp trước ta trộm của ngươi viên thuốc trường sinh bất lão có hơn ngàn năm công lực, Quốc sư kia của ngươi không thể đối phó với ta được đâu! Nếu hắn dám tới thì thật đúng lúc quá, ta sẽ chỉnh đốn hắn một phen để cho Hàng Hạ quốc của ngươi mất hết mặt mũi!”
“Ngươi thì biết cái gì?” Hàng Niệm Nhạn dậm chân, nỗi lo lắng vô cùng như đốt cháy gương mặt. “Quốc sư năm nay 180 tuổi, là người thật bằng xương bằng thịt nhưng lại tu luyện đạt được tới pháp lực. Hắn có một thanh kiếm trảm yêu trừ ma, từng chém thuồng luồng hung ác gây sóng gió trên biển hơn mười năm. Bản lĩnh của hắn ngươi không hể tưởng tượng được đâu!”
… Phải không? Phạm Dĩnh bấm độn, trong lòng dâng lên cơn lạnh buốt kinh hoàng, Hàng Hạ quốc lại có một nhân vật lợi hại như thế?
“Ngươi còn không đi mau đi! Chẳng lẽ muốn chờ hắn đuổi tới tận cửa thì ngươi mới bằng lòng tin? Được, tin là ngươi có pháp lực cao hơn Quốc sư, vậy còn đồng bạn của ngươi thì sao? Có phải hắn cũng có đủ công lực để chống lại Quốc sư không?”
Người này mặc dù cổ hủ nhưng lời này cũng nói đến trọng tâm của vấn đề. Nàng không sợ Quốc sư, nhưng Phạm Trình tất nhiên đánh không lại, “Chuyện nhà ta không cần ngươi trông nom, cái chính là bây giờ ngươi cút xa khỏi mắt bổn cô nương!”
“Ngươi… Ngươi nhất định phải rời đi!”
“Không nhọc các hạ hỏi tới!”
“Ngươi… Nếu ngươi không đi. Bổn vương liền… liền… tịch thu Lương gia!”
“Ngươi muốn khi sư diệt tổ? Thật đúng là ác nhân ác đức mấy đời cũng không đổi!”
“… Ta mặc kệ! Dù sao trước khi mặt trời lặn, nếu Bổn vương không thấy ngươi rời đi thì sáng mai, Bổn vương sẽ nghĩ cách tịch thu Lương gia!”
“Hê… ngươi vừa làm như vậy, thì ngay lập tức sau đó ta liền tìm vị Quốc sư kia đại chiến ba trăm hiệp, để xem đạo cao một thước hay là ma cao một trượng!”
“Ngươi ngươi ngươi… Ngươi làm ta tức chết mà!” Hàng Niệm Nhạn nhảy dựng lên cách đất cả ba thước, mặt đỏ như gà chọi, cổ bạnh ra như hổ mang, “Bây giờ Bổn vương phải định tội danh dựng chuyện cho Lương gia!”
Nãy giờ đứng đây xem diễn đã một lúc lâu, La Chẩn lắc đầu than khẽ: có người ở trên địa bàn nhà người khác mà thanh âm cao ngất trời như muốn chiêu cáo thiên hạ, muốn vu cáo hãm hại người ta sao? Vị Lục Vương gia này không thể chấp nhận được. “Lục Vương gia, xin hỏi ngài muốn ban cho Lương gia tội danh dựng chuyện như thế nào?”
“Không mượn ngươi xen vào… Hả? Ngươi, ngươi… cũng nghe được?” Dù sao trước giờ Hàng Niệm Nhạn cũng không quen thói ỷ thế hiếp người, thấy La Chẩn liền nghĩ đến cái danh thầy trò giữa hai người nên có mấy phần luống cuống, “Ta… Bổn vương chẳng qua là bị nàng chọc tức…”
“Vương gia yên tâm, ta sẽ cho tỷ đệ bọn họ đi lánh nạn xa nơi này, ngài có thể bớt cơn thịnh nộ lôi đình kia được rồi.”
“Thật chứ?” Trên mặt Hàng Niệm Nhạn hiện rõ vẻ vui mừng, “… Tỷ đệ? Bọn họ là tỷ đệ?”
“Nếu không thì là cái gì?” La Chẩn ranh mãnh nhếch môi.
Hàng Niệm Nhạn nghiêm sắc mặt, “Cũng chẳng liên quan gì với Bổn vương, cáo từ!”
Không quan tâm xem La Chẩn sẽ thương lượng với Phạm Dĩnh như thế nào, Lục Vương gia ngồi xe kiệu trở về phủ, vừa đi vào phòng khách thì đã thấy Quốc sư đang ngồi sừng sững một chỗ.
“Lục Vương gia, ngài đi nơi nào?”
“Quốc sư đang chất vấn Bổn vướng?”
“Cũng không phải. Hôm đó vi thần cảm giác được dường như có yêu khí như có như không trên người Lục Vương gia. Vi thần rất sợ đường đột nên chưa dám bẩm báo với Quốc quân. Vi thần đã xem qua Vương phủ của ngài cũng không thấy có gì khác thường. Vi thần không dám không chú ý đến ‘quân thần chi lễ’ mà theo dõi Vương gia, vì vậy đến đây cung kính ngồi chờ. Vi thần xin hỏi Vương gia, gần đây ngài ở bên ngoài có thường xuyên qua lại thân mật với người nào không?”
***
Mặc dù trước mặt Lục Vương gia thì nói giọng xem thường, nhưng dù sao trong lòng Phạm Dĩnh không thể không cân nhắc thiệt hơn, nên Hàng Niệm Nhạn vừa mới ra khỏi cửa được một khắc là nàng liền kéo Phạm Trình cấp tốc rời đi, đến ngay cả Phạm Trình la hét ầm ĩ muốn gặp từ biệt người trong lòng cũng không được chấp nhận.
La Chẩn đành phải chạy tới cửa hàng thông báo thay, “Hoàn Tố à, Phạm Dĩnh, Phạm Trình muốn về nhà một thời gian, cho nên chuyện nội bộ ở tú phường cần em tự mình xử lý.”
“Cái gì?” Hoàn Tố trợn to đôi mắt lộ ra vẻ tổn thương sâu sắc, “Hắn rời đi sao không nói trước một tiếng?”
La Chẩn sắc mặt ấm ức. Phải nói chứ, Hoàn Tố căn vặn như vậy là không đúng, không công bằng. Nhưng những lời này, nói rõ hay không là do Phạm Trình tự mình quyết định. “Hoàn Tố, Phạm Trình còn có thể trở lại, đến lúc đó có lẽ hắn sẽ nói với em một việc, chuyện liên quan đến tương lai các em.”
“Chuyện gì? Sao trước khi đi hắn không nói với nô tỳ? Là trong nhà đã định hôn?