Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2081 lượt.
lành lại hiểu nhân tâm, ôm Bảo nhi tiến lên, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu chủ tử đưa ra để cho Nhị tiểu thư tàn phá một phen.
“…Cạc cạc, di… di ấu…” – Di di xấu! Bảo nhi rất không thích ngón tay đang nắm hai má của mình kia, bèn giơ tay kéo xuống nhét vào trong miệng, lại rước lấy mắng móc của bà dì vừa chợt hiểu ra hắn muốn nói gì.
“Nhóc con bại hoại, tiểu tử thúi, di di cùng ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt… Ủa, Hoàn Tố, sao ta cảm thấy dạo này cực ít gặp ngươi đó nghe, ngươi bận rộn cái gì vậy?”
Đã được chủ tử dặn dò phải kín miệng đối với chuyện của Phạm Trù, Hoàn Tố tất nhiên không dám nói gần đây mình luôn đi gặp Khứ Ác tập luyện pháp thuật để bảo vệ tiểu thư. “Tú phường gần đây buôn bán tốt quá nên nô tỳ vùi mình ở đó.”
“Quả nhiên tỷ tỷ tính toán đúng chỗ, như vậy, đồ cưới của ngươi trong tương lai sẽ không cần tỷ tỷ tốn tiền thu xếp ha. Xem ra khi trở về ta cũng phải nghĩ biện pháp để tránh tiêu tiền cho đồ cưới của Hiệt nhi mới được.”
La Chẩn sợ nói thêm gì nữa thì Hoàn Tố sẽ lỡ miệng, làm cho người nhà lo lắng, “Đoạn nhi, nếu ngươi không khởi hành, sợ rằng chưa kịp có người giành Chi Hành thì Chi Hành của ngươi cũng đã đi rồi.”
“Hắn dám… Ê, ngốc mặt lạnh kia, sao ngươi lên thuyền nhanh như vậy? Đây dù gì cũng là quê hương của ngươi…”
La nhị tiểu thư lên đường, một đường thuận buồm xuôi gió, về đến nhà việc đại sự đầu tiên chính là chuẩn bị chỗ vật phẩm mà Triều gia đặt, thật là bận đến tối tăm mặt mày. Năm ngày sau, một thiếp mời được đưa tới La phủ, trên có ấn triện riêng của Quốc Hậu đương triều, mời Khởi nhi vào cung ngắm mai. Quốc Hậu có mời, La gia tất nhiên không dám chậm trễ, Thích thị tự mình vào cung kiến giá, phân trần rằng ái nữ thật sự đi thăm tỷ tỷ chưa về.
Lần này Quốc Hậu mời là do sự thỉnh cầu của Nhị Hoàng tử Ngọc Vô Thụ vốn đã về nước nhiều ngày trước. Nay, giai nhân vẫn ở lại nước khác chưa về, những tính toán đoạt giai nhân chất đầy một bụng của Nhị Hoàng tử thất bại, đương nhiên là có giận có oán có tức, quả thật rất muốn đơn giản là ngoảnh mặt quên đi. Nhưng hắn cũng hiểu, nếu ngoảnh mặt, nghĩa là dự báo rằng hắn và giai nhân sẽ hoàn toàn cắt đứt. Trong khoảnh khắc đó, hắn cũng không thể xác định được liệu chính mình có thể thật sự bỏ được hay không…
“Ta sẽ không đoạt hồn phách của ngươi.”
Bên trong phòng đọc sách ấm áp, bàn tính thường dùng bỗng nhiên rạn nứt, bởi vì còn vài phần sổ sách phải đối chiếu, La Chẩn phân phó nha hoàng bên cạnh chạy nhanh đến thư phòng lấy bàn tính dự trữ. Nha hoàn vừa mới bước chân đi thì đã thấy Phạm Trù áo trắng tóc đen đứng cách sau lưng năm bước.
“Cho dù thế nào, ngươi là một sinh mạng, ta sẽ không chiếm đoạt hồn phách của ngươi, chặt đứt dương thọ của ngươi.”
“Vậy các hạ tính thế nào?”
“Theo ta trở về Lang Hoàn phủ. Sau khi ngươi thấy thân thể vốn có của mình, tất nhiên sẽ hiểu rõ hồn ngươi nên về nơi nào, do chính ngươi lựa chọn.”
“Nghe ngụ ý của các hạ, nghĩa là ta có thể tự do lựa chọn như ta muốn?”
Phạm Trù gật đầu.
“Nếu lựa chọn của ta là không đi cùng ngươi thì sao?”
Bên trong đôi mắt tuyệt đẹp nổi lên ánh tức giận, Phạm Trù trầm giọng nói: “Ta dường như mới nói là ngươi cần phải thấy thân thể vốn có của ngươi, mới có thể lựa chọn.”
Xa xa loáng thoáng truyền lại thanh âm cười vui vẻ của Chi Tâm và Bảo nhi, La Chẩn lắc đầu, cười nói: “Không, lựa chọn của ta chỉ có thể là không đi cùng ngươi.”
Phạm Trù mắt lạnh nhíu lại, “Ta nghĩ ngươi nên hiểu rõ rằng việc này cũng không thể ngươi muốn là được.” Nói chưa xong, tay áo đã vung lên, một cỗ gió xoáy muốn chộp lấy thân thể La Chẩn cuốn đi.
La Chẩn cũng thật sự có lay động vài cái, nhưng khi gió đi qua vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ.
“Ngươi…”
“Bùa chú của Khứ Ác đạo trưởng quả nhiên dùng tốt thật.” La Chẩn nhìn đáy tay áo dán phù của mình, rồi từ từ chầm chậm lấy ra trong tay áo một vật, “Không biết vật này có hữu dụng đối với các hạ hay không?”
Sắc mặt Phạm Trù khẽ biến, xoay người tránh thoát miếng bùa màu vàng mà La Chẩn ném tới, lạnh nhạt nói: “Ngươi cho là chỉ một miếng bùa là có thể làm khó dễ được ta?”
“Đúng là một miếng bùa thì không làm sao cản được ngươi, nhưng nó có thể đưa bần đạo tới.” Sau lưng Phạm Trù có người ngáp một cái rồi lầu bầu lên tiếng, “Lương thiếu phu nhân, bần đạo đúng là nghe được một tiếng kêu của miếng bùa kia nên lập tức bò dậy giữa giấc ngủ trưa mà chạy tới. Ngươi phải dạy Lương Chi Tâm để ý đến bần đạo đi chứ, hắn là một tiểu bằng hữu có thể cùng chơi đùa tốt như vậy, bần đạo đã mấy trăm năm không có gặp được…”
Phạm Trù cười lạnh: “Khứ Ác, ngươi cho rằng ngươi là đối thủ của ta?”
“Không thử làm sao biết?”
“Thử đi, ngươi sẽ hối hận!”
“Không thử ngay cả cơ hội hối hận cũng không có nha.”
Nói qua nói lại chưa xong, thân hình đã động, từ bên trong đến bên ngoài, từ dưới đất lên không trung.
La Chẩn xem cuộc chiến qua khung cửa sổ, Hoàn Tố tới cùng Khứ Ác giờ đứng cạnh bên nói: “Tiểu thư, xem ra trong đầu Phạm Trù đã suy nghĩ ý niệm cướp ngài, may nhờ ngài đã có phòng bị trước.”
“Khó