Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.
r>La Chẩn thật sự cảm thấy có mấy phần tình thế cấp bách, há mồm quát lên: “Phạm Trù, ngươi yêu cho tới bây giờ cũng không phải là Tàng Trân!”
“Ngươi nói cái gì?” Phạm Trù mím đôi môi mỏng lại như một mũi dao nhọn, con mắt bắn tia lạnh buốt.
“Ngươi yêu, chẳng qua chỉ là phần cảm giác mà Tàng Trân đem đến cho ngươi, phần bao dung mà người khác không cách nào cho ngươi, trước nay luôn luôn yêu chiều thuận theo mà không ai làm được, ngươi muốn, chỉ là cảm giác này. Ngươi chưa bao giờ quan tâm nàng vui vẻ hay không, chưa bao giờ quan tâm nàng hạnh phúc hay không hạnh phúc, ngươi đem ý nguyện của chính mình đổ lên trên đầu nàng, tuỳ ý bố trí sắp sếp cuộc đời nàng. Ngươi muốn nàng chỉ là vì ngươi muốn, mà cũng không hỏi nàng có muốn ngươi hay không!”
“…Câm miệng! Ngươi không có tư cách thay Trân nhi phát biểu, ngươi không thay được ý nguyện của Trân nhi!”
“Nếu nàng muốn trở lại thì mấy trăm năm qua đã không tình nguyện làm một cô hồn dã quỷ rày đây mai đó! Uổng cho ngươi có mấy ngàn năm tu luyện, sao vẫn không muốn hiểu, một người đã uống canh Mạnh bà thì lối quay về còn quan trọng gì hay sao?”
“Câm miệng, câm miệng, Trình nhi, Dĩnh nhi, các ngươi còn chờ gì nữa? Quỳ xuống, cầu xin mẹ các ngươi trở về!”
Phạm Dĩnh nhận được ánh mắt cầu viện của La Chẩn, trong khi tim còn đang đập mạnh và loạn nhịp thì Phạm Trình bên cạnh đã quỳ xuống, lê trên hai đầu gối tiến lại, ôm lấy hai đầu gối mẫu thân. “Mẹ, Trình nhi muốn mẹ gọi con một tiếng Trình nhi một lần nữa!”
La Chẩn rún người lui về phía sau, lại bị ẩm ướt trên đầu gối giữ lại. Đây là… lệ của Phạm Trình.
Phạm Trù đúng là hiểu rõ Tàng Trân, hắn quen thuộc mỗi nhược điểm, mỗi một chỗ có thể uy hiếp của Tàng Trân. Trước đây, trước khi Tàng Trân đi thì trong lòng nàng ấy nặng trĩu bởi nỗi bứt rứt sâu sắc đối với hai con. Vì vậy, lúc La Chẩn mới gặp gỡ Phạm Trình, Phạm Dĩnh thì chưa bao giờ có cảm giác xa lạ, cũng dễ dàng đón nhận thân phận hồ ly của bọn họ…
Trình nhi, Dĩnh nhi…
Không được, ngươi không thể ra, ngươi ra, chẳng lẽ muốn chịu một đời hành hạ của nam nhân kia một lần nữa?
Bọn họ đã lớn lên, đã có thể một mình đối mặt với cuộc sống, chẳng lẽ ngươi muốn cho Bảo nhi của ta vào lúc này đã mất đi mẫu thân?
Dĩnh nhi của ta, Trình nhi của ta…
Trong thân thể, cảm xúc của hai người tràn ra như gió giật sóng trào, khiến nàng chợt sinh ảo giác, rốt cuộc, mình là La Chẩn hay là Tàng Trân? Rốt cuộc, người nào mới thật sự là mình? Người nào nên làm chủ kiếp này?…
“Trân nhi!”
La Chẩn giật mình như vừa bị nước đá giội lên đầu: mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
“Trân nhi, Trân nhi! Nàng đang ở đâu? Chi Tâm tới đây!”
Chi Tâm? La Chẩn run rẩy: là ảo thính sao? Hay là lời được gió truyền tới?
“Trân nhi, Trân nhi!… Tiểu Ngọc tỷ tỷ, nương tử đâu? Tỷ không phải là nhìn thấy qua à… Tỷ không phải tên là Tiểu Ngọc vậy tỷ tên gì? Quỳnh Hoa… Chẳng phải là tiểu Ngọc dễ nghe hơn à? Cứ gọi tiểu Ngọc thôi… Nương tử, Trân nhi, nàng đang ở đâu?”
Mấy người bên trong phòng đều đồng thời giật mình kinh ngạc. Mà Phạm Trù vẻ mặt âm lãnh càng sâu, hơn nữa, khi nhìn thấy dung mạo xinh đẹp thuộc về thê tử lại vì một nam nhân khác mà hiện ra nụ cười có lúm đồng tiền tuyệt mỹ thì trong nháy mắt sóng dữ mãnh liệt ầm ào dội xoáy vào lồng ngực, hắn nghiến răng trèo trẹo, rít từng chữ qua kẽ răng. “Ta vốn không muốn tổn thương ngươi, bởi vì ngươi là kiếp sau của Trân nhi. Cho nên, tướng công của ngươi, con của ngươi ta đụng cũng không đụng. Nhưng hôm nay là hắn ép ta!”
Thấy hắn phun ra lời nói ngoan độc từ sâu trong thân thể thống khổ của hắn, nỗi sợ hãi nhảy dựng lên trong lòng La Chẩn, liền chạy theo đuổi sát phía sau. Dưới chân Phạm Trù, cửa bị mở một tiếng mãnh liệt, cửa bị đá văng ra ngoài, giữa nơi nơi là phương thảo kỳ hoa, La Chẩn nhìn thấy Chi Tâm đang bồi hồi hỏi thăm khắp nơi.
“Tướng công!”
Vẻ mặt như băng khắc thành của Phạm Trù khi nghe tiếng kêu này càng thêm cứng lại, thân thể mềm mại của thê tử đã như một con hồ điệp lướt qua bên cạnh mình, bay về hướng một nam tử khác.
“…Ngươi là ai vậy?” Chi Tâm bị bóng người vọt tới làm cho sợ hết hồn, nhảy sang một bên, tránh thoát hai cánh tay trắng nõn đang muốn quấn quanh mình, mắt to vụt trở nên sang quắt. “Ngươi gặp qua nương tử của Chi Tâm ư?”
La Chẩn nhíu đôi mày lại. “Chàng không biết ta?”
Chi Tâm lắc đầu, đột nhiên hai mắt toả sáng. “Ngươi là hồ ly tỷ tỷ?”
La Chẩn híp nhẹ đôi mắt đẹp. “Sau đó thì sao?”
“Dáng vẻ lúc nói chuyện của tỷ Chi Tâm thấy rất quen thuộc, Chi Tâm từng gặp tỷ rồi sao?”
“Chỉ có dáng vẻ lúc nói chuyện làm cho chàng thấy quen thuộc thôi à?”
Chi Tâm sờ sờ cái gáy, cười ngây ngô nói: “Tỷ tỷ, tỷ muốn mắng Chi Tâm nha. Nương tử mỗi lần muốn mắng Chi Tâm sẽ nhìn Chi Tâm như vậy… Đúng rồi, đúng rồi, tỷ có gặp qua nương tử của Chi Tâm hay không?”
Tỷ tỷ à… thối ngốc tử, dám không biết nàng? “Nương tử nhà chàng dáng vẻ thế nào?”
Chi Tâm hì hì cười ngọt ngào. “Nương tử của Chi Tâm rất đẹp rất đẹp nha.”
La Chẩn đảo đôi mắt đẹp, lòng đột nhiên