Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.
uyệt vời thật, không gì sánh kịp nha.”
La Chẩn cúi đầu lườm một nhóc tì nào đó vừa thốt ra một câu cứ làm như mình là người lớn thành thục lắm vậy, rồi ngồi xuống dựa sâu vào tướng công, “Đây là cha con thêu cho mẹ, đương nhiên là không gì sánh kịp rồi.”
“Oa hừm hừm, coi vậy mà cha cũng rất được nha.” Tên nhóc con nào đó họ Lương tên Triệp nhũ danh Bảo Nhi đang rung đùi đắc ý, “Bảo Nhi có phụ thân như vậy cũng được vẻ vang nhờ phụ thân nha.”
“Có thật không? Bảo Nhi ngoan lắm, hi…”
La Chẩn tuy thấy mật ngọt nhưng vẫn không chết ruồi, chớp đôi mắt đẹp, “Lương Triệp, con muốn giở trò đùa giỡn gì nữa đó, mời nhanh chóng nói đi.”
“Mẫu thân thông minh thật nha.” Bảo Nhi leo lên đầu gối mẫu thân, áp sát vào trong ngực mềm mại ngát hương, chu cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi hôn xuống má ngọc của mẫu thân, “Bảo Nhi đang thay phụ thân nhận buôn bán nha. Bọn họ ai cũng muốn xem tranh lụa của phụ thân, Bảo Nhi thu bọn họ mỗi người một lượng bạc. Bức phúc đồ này đẹp như vậy, mỗi người sẽ tăng gấp bội…”
La Chẩn nhíu mày, giọng trở nên lạnh tanh: “Bọn họ muốn nhìn tranh lụa của phụ thân con, hay là nhìn chính phụ thân con hả?”
“Hắc hắc…” Bảo Nhi giả bộ cười ngu một hồi lâu mà thấy khuôn mặt xinh đẹp của mẫu thân vẫn tàn khốc không giảm, lại nịnh hót mà hôn thêm một cái, “Đúng là có mấy phụ nhân muốn nhìn phụ thân bởi vì phụ thân đẹp trai thôi ấy mà. Nhưng mà Bảo Nhi để cho các nàng chỉ có thể len lén nhìn từ xa thôi. Phụ thân là của mẫu thân, Bảo Nhi sẽ không để cho người khác thân cận nữa, trừ mẹ ra, người nào thiếp cận phụ thân Bảo Nhi cũng sẽ không bỏ qua… Mẫu thân, chẳng lẽ mẫu thân không nhớ sao? Hồi trước nữ nhân mập bán da gấu cứ giữ chặt phụ thân không buông, chính Bảo Nhi ném một con chuột vào trong túi áo nàng chứ ai, làm cho A Bạch nhào qua. Bảo Nhi còn vẽ trên người A Bạch hình Bảo Nhi béo phệ nha…”
Nữ nhân mập bán da gấu? A, là vị con gái thương nhân buôn bán da và lông thú của Viêm Hạ Quốc. Nữ tử Viêm Hạ Quốc trời sinh tính tình hào phóng, theo đuổi nam nhân cũng thẳng thắn lớn mật. Tướng công đang đi ở bên cạnh nàng liền bị nữ nhân kia kéo qua tỏ tình ngay ngoài đường. Toàn bộ cư dân trong trấn giận không kềm được, chỉ đợi một câu nói của nàng là lập tức ra tay sửa trị, chính con trai mình xuống tay đầu tiên…
Mà cũng phải nói nha, tướng công tinh khiết lương thiện, bản thân mình lại vô cùng cẩn thận, sao lại sinh ra một Hỗn Thế tiểu Ma vương như thế không biết? La Chẩn đang buồn bực, lại có khách không mời hiện thân lên bên cạnh, “Bảo Nhi, Bảo Nhi, ngươi thật thông minh, ngươi có căn cốt thật tốt hiếm có nha, nếu ngươi mà không học nghệ cùng bần đạo, ngươi sẽ hối hận suốt đời đó…”
Đôi mắt đen linh hoạt của Bảo Nhi đảo một cái là đã trưng ra một nụ cười lúm đồng tiền đầy vô tội, “Khứ Ác lão gia gia à, ngài thật sự muốn nhận Bảo Nhi làm đồ đệ hay sao?”
“Dĩ nhiên dĩ nhiên, nghĩ thông rồi chứ? Lương Thiếu phu nhân, khoản nợ kia coi như cũng tầm tầm bằng nhau đúng không? Sao còn không giao Bảo Nhi cho bần đạo dạy dỗ cho tốt?”
“Khứ Ác lão gia gia, ngài muốn thu Bảo Nhi làm đồ đệ, trước tiên là phải có sự đồng ý của Bảo Nhi mới được nha.”
“Thật hả? Nói như thế, ngươi đồng ý rồi?”
“Bảo Nhi đồng ý.”
“Tốt tốt tốt, mau làm lễ bái sư, bần đạo sẽ tận tâm đem suốt đời…”
“Chậm đã chậm đã, Khứ Ác lão gia gia, Bảo Nhi bị giành giật rất nhiều nha.”
“… Cái gì?”
“Vương sư phó ngoài phố, Cao đại hiệp đầu trấn, Trương Tam thúc cuối trấn, ai cũng muốn thu Bảo Nhi làm đồ đệ, Bảo Nhi là hàng bán chạy nha…”
Chẳng biết từ lúc nào thì La Chẩn đã đem vị “hàng bán chạy” này đặt lên trên đất, cuốn lấy bức tranh dài mấy trượng bày ở trên trường án, kéo bàn tay tướng công đi thằng ra ngoài.
“Nương tử, Bảo Nhi muốn làm gì vậy?”
“Còn có thể làm gì? Giỡn mặt chứ làm gì.”
“Giỡn mặt là cái gì?”
“Kẻ dở hơi nhỏ đùa bỡn kẻ dở hơi già, ta đành phải đem chàng là kẻ dở hơi lớn này lôi đi, cứ mặc kệ cho bọn họ đấu đá nhau cho khoái chí tử đi.”
“A, nương tử tốt quá.”
Ngốc tử này, chỉ vậy thôi mà nàng đã tốt rồi? Thật làm cho người ta yêu chết đi được… La Chẩn mới vừa nâng tay lên định đặt vào tai tướng công, thì đã nghe được một tiếng rống to tỉnh ngộ từ bên kia truyền sang—
“Bảo Nhi thối, ngươi mới nhỏ xíu mà đã không có lương tâm, bần đạo ta dạy nghệ cho ngươi, mà ngươi lại dám thu tiền bần đạo.”
“Hàng bán chạy chính là người trả giá cao mới được chứ sao…”
“Ngươi là đồ tiểu gian thương! Tiểu bất lương! Tiểu hỗn đản! Cứ căng mắt ra mà nhìn bần đạo đánh nát cái mông của ngươi nè!”
“Bảo Nhi đi tìm mấy người Cao đại hiệp học nghệ đây…”
“Ngươi lại dám đánh đồng tuyệt học bất truyền của bần đạo với ba cái loại xiếc ảo thuật ngoài giang hồ à, bần đạo không đánh ngươi nhừ tử thì bần đạo không phải thuật ngoài giang hồ à, bần đạo không đánh ngươi nhừ tử thì bần đạo không phải là bần đạo!”
“Khứ Ác lão gia gia, ngài phải bảo vệ râu cho tốt đi nha.”
“Tiểu hỗn đản, còn dám uy hiếp bần đạo…”
La Chẩn nhún vai cầm tay tướng công tiếp tục đi.
Phạm Dĩnh định thân trên ngọn