Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.

ca ca có khi còn ngoan ngoãn hơn mấy con mèo nhỏ, nhưng thường thường thì ca ca chỉ cần nói mấy câu liền làm cho các nàng quẫn bách đến khóc thét lên. Nhưng mà Đoạn tỷ tỷ vẫn mắng chửi người, vẫn luôn ầm ỹ, vẫn hung dữ, sao ca ca ta lại thích như vậy?”
“Chuyện này…” Chính là nhìn hoa vừa mắt, nhân duyên thậm vô lý đó sao?
“A, ta hiểu rồi.” Chi Nguyện bỗng nhiên gật đầu.
“Hả, ngươi hiểu được cái gì?”
“Bởi vì Hành ca ca mỗi lần ăn xong miệng Đoạn tỷ tỷ, Đoạn tỷ tỷ sẽ ngoan ngoãn một thời gian, cho nên, Hành ca ca mới có thể ăn hoài không chán!”
“…” Hiệt nhi cũng hết biết nói gì, chỉ hắc hắc ngây ngô cười mà cho qua.
“Hiệt nhi tỷ tỷ, tỷ cũng bị nam nhân ăn miệng rồi sao?”
“Đúng vậy… Hả?”

“Này tên ngốc mặt lạnh, ngày kia là sinh nhật của cha ta, ngươi không cần đi nha.” Nho nhỏ ngọt ngào qua đi, La Nhị tiểu thư như con mèo nhỏ ngồi trong lòng nam nhân, chu đôi môi tươi thắm nói nhỏ nhẹ.
“Vì sao?” Chi Hành cố gắng hết sức để không bị tiểu nữ nhân này ảnh hưởng, cầm bút viết xuống vài phương thuốc, cố gắng gian khổ để đạt đến cảnh giới như Liễu Hạ Huệ có mỹ nhân trong lòng mà vẫn không loạn.
“Nếu ngươi đi, cha nhất định sẽ làm khó dễ ngươi trước mặt mọi người, ta không muốn ngươi chịu ủy khuất như vậy!”
Khoang ngực Chi Hành thoáng chốc bị lấp đầy bởi lời nói của tiểu nữ tử này, ấm áp dị thường, môi mỏng vẽ ra ý cười, “Ta lại muốn như vậy.”
“… Là sao?”
“La thúc phụ là vị chính nhân quân tử, nếu ta liên tiếp tìm đến cửa, liên tiếp bị khinh bỉ mà vẫn không nản, tất nhiên tâm tư ông ấy sẽ nảy sinh ý quý trọng. Chỉ có như thế, ta mới có cơ hội tốt mà tiến vào, hướng ông ấy mà nói muốn nữ nhi của ông ấy, không phải sao?”
Con mắt đen nhánh của La Đoạn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của Chi Hành, “Thì ra là ngươi có chủ ý này?”
“Nếu không thì sao?” Chẳng lẽ nha đầu kia cho rằng hắn có thể cướp cô dâu cướp hôn sao?
“Tên ngốc mặt lạnh…” Bỗng nhiên, La Đoạn thấp giọng gọi nhẹ, hàm răng cắn môi cười hắc hắc, con mắt càng thêm lấp lánh lập lòe tỏa đầy vẻ gian giảo.
“Nàng… Làm gì đó?” Lương Chi Hành lập tức cảnh giác, hoàn toàn đề phòng: tiểu nữ nhân này muốn phá cái gì nữa đây?
“Kỳ thật còn có một biện pháp nha, có thể làm cho cha cùng mẹ cấp tốc đồng ý hôn sự của chúng ta.”
“… Thử nói một chút xem.” Hắn không nghĩ là nàng có thể nói ra biện pháp hay ho gì…
“Gạo nấu thành cơm.”
“…”
Oành—! Lương Chi Hành đã ngây ngốc hóa đá, bên kia thì có người ngã đùng xuống đất, miệng dính đầy bùn.
Lúc này, đôi mắt hạnh của La Đoạn trừng lớn, “Hiệt nhi, Chi Nguyện, các ngươi cút xa ra cho ta!”
“Dạ dạ dạ, chúng ta đi, chúng ta đi! Nhưng mà, tiểu thư, nếu Chi Hành thiếu gia không muốn, ngài trăm ngàn lần đừng có ‘Bá Vương ngạnh thượng cung’ nha, dọa hư Chi Hành thiếu gia…”
“Cút!” La Nhị tiểu thư dùng chiêu sư tử Hà Đông rống, làm hai cô gái sợ tới mức ù té chạy, trốn chui trốn nhủi vào trong tiểu viện trồng các thứ thảo dược.
“Hiệt nhi tỷ tỷ, Đoạn tỷ tỷ là muốn nấu cơm cho Hành ca ca ăn sao?”
“… Đúng vậy.”
“Vậy vì sao phải đuổi chúng ta đi xa? Bộ không muốn cho chúng ta cùng ăn sao?”
“… Đúng vậy.”
“Đoạn tỷ tỷ thật keo kiệt. Nếu nàng làm nhị tẩu của Chi Nguyện, có thể vẫn keo kiệt như vậy không hả?”
“… Đúng vậy.”
“… Mà, cái gì kêu là Bá Vương ngạnh thượng cung?”
“Khụ! Khụ! Khụ!”
“Ha, ta hiểu được rồi!”
“Ngươi hiểu được cái gì?”
“Nhất định là do Hành ca ca sợ Đoạn tỷ tỷ nấu cơm không muốn ăn, Đoạn tỷ tỷ lại cứng rắn bắt buộc Hành ca ca ăn!”
“… Cho dù… Đúng vậy.”
“Hành ca ca thật đáng thương nha.”
“…”
Bên trong khu vườn nhỏ kia, về phần có phát sinh ra chuyện gạo nấu thành cơm hay không, về phần La Nhị tiểu thư có Bá Vương ngạnh thượng cung hay không, về phần một đôi thiếu nam thiếu nữ nhu tình mật ý như thế nào… đều không cần nói ra đây, đừng quấy rối.






Ngửi Mùi Hương Biết Mỹ Nhân
“Vô Thụ, lâu nay ngươi sống ở nước chư hầu, giờ mới quay về, nhìn thấy phong cảnh sơn thủy hữu tình như thế này, có cảm tưởng gì?” Trên một chiếc thuyền sang trọng, Tấn Vương Ngọc Thiên Diệp rượu vào tai nóng, yến trái oanh phải ỷ ôi dựa sát, cười cười hỏi người đứng ở đầu thuyền.
Ngọc Vô Thụ nhoẻn miệng cười: “Phong cảnh khắp Ngọc Hạ đều xinh đẹp tuyệt trần, chỗ nào cũng đều tươi đẹp cả có gì khác nhau đâu?”
“Chỗ ngươi ở là phương Bắc, một năm có đến tám chín tháng là gió Bấc mạnh mẽ, nữ tử lại thân mình to lớn nhanh nhẹn dũng mãnh, làm sao có thể so sánh với nơi bốn mùa đều là mùa xuân được? Cũng làm sao có thể có muôn hồng nghìn tía như nơi đây?”
Đây mới đúng là Tấn Vương thúc nha, thật đúng là đánh chết cái nết cũng không chừa. Ngọc Vô Thụ lắc lắc đầu cảm thán, nhưng chỉ cười mà không lên tiếng. Nhưng mà cũng phải, gió hồ nhẹ nhàng lướt qua mặt đúng thật là thoải mái hơn gió hàn phương Bắc mấy phần. Hắn nghĩ như thế, đưa mắt nhìn về nơi xa, sóng xanh mênh mông cuồn cuộn chảy phía trước, thuyền hoa bơi nhẹ, khi thì có tiếng trúc leng keng, lúc lạ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t