Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
hư: “Hiệt nhi, dẫn người vào.”
Dứt lời, nàng tự rót cho mình một ly trà từ từ vừa thổi vừa thưởng thức, chợt nghe —
“Tiểu sinh bái kiến tiểu thư.”
Khụ… Nếu không có khả năng nín nhịn, La Khởi thiếu chút nữa đã phun hết ngụm trà trong miệng ra. Còn bây giờ thì đang lấy khăn che lên miệng, ho nhẹ vài cái không ngừng.
Người tới tự xưng là tiểu sinh, lại dùng cái kiểu lễ nghĩa lấy hai tay áo bắt quyền cung kính cúi đầu đưa tay lên mặt một cách khoa trương, âm điệu vừa cứng nhắc vừa quái dị như vậy, chẳng lẽ vị này vừa mới bước từ trên sân khấu diễn tuồng xuống hay sao vậy?
“Các hạ là tới xin việc sao?”
“Khởi bẩm tiểu thư, đúng là như vậy.”
“Nếu đã như vậy, mời các hạ ngồi xuống nói chuyện.”
“Tiểu sinh tạ ơn tiểu thư.”
Khụ! La Tam tiểu thư xác định, nếu vị “Tiểu sinh” cứ tiếp tục như thế, chắc nàng sẽ ho khù khụ kiểu này đến tắc thở mà không ngừng lại được mất. “Nếu các hạ đã đến xin việc, vậy có thể bỏ ống tay áo xuống để tiểu nữ xem mặt được không?”
“Tiểu sinh không dám, chỉ sợ khuôn mặt xấu xí của tiểu sinh mạo phạm đến ngọc nhan của tiểu thư.”
Kẻ dở hơi này từ nơi nào đến vậy, kéo ra ngoài chém cho ta!— La Khởi cố nén tức giận trong lòng, trưng ra ba phần nụ cười:
“Cái gọi là mướn người, thì người đi mướn cũng phải xem xét diện mạo, xem phẩm cách của người được mướn. Nếu khuôn mặt các hạ tôn quý như vậy, thứ lỗi cho chỗ của chúng ta chỉ là một miếu nhỏ không chứa được pho tượng đại thần như các hạ.”
“Nếu tiểu thư đã muốn nhìn như vậy, tiểu sinh đành thất lễ.”
Cải Trang Chọc Mỹ Nhân
Ba ngày sau, nghĩ kỹ lại tình hình ngày ấy, La Khởi bắt đầu hoài nghi có phải mình đã nhìn sai rồi không?
Cái kẻ tự xưng thư sinh ra vẻ khúm núm tay áo nâng lên che khuôn mặt tươi cười ngây ngô kia, chẳng lẽ là thư sinh ngu đần thật sao? Nếu nói là ngu đần, thì hơi bị quá đần à nha. Nếu nói là bảo thủ, thì phải nói là rất thú vị. Thằng nhãi này, chẳng qua là giả heo để ăn cọp thôi.
“Nhóc Tam. Đang nghĩ gì vậy?”
“Cái người quản sự phòng thu chi mới tới kia…”
(* 1 thước của Trung Quốc hồi xưa khoảng 33cm theo cách đo tính theo mét của VN, xấp xỉ 1 feet theo cách tính của Âu Mỹ)
“Dạ!” Hiệt nhi vốn là người luyện võ, tay chân đương nhiên là rất mau lẹ, nháy mắt đã ôm sổ sách trong tay, nhưng lại bị trọng lượng của đống sách khiến chân mày phải nhíu lại.
Đôi mắt đẹp của La Khởi lóe lên, chỉ ngón tay: “Qua bên kia đình đi!”
La Khởi vốn có khả năng tính nhẩm, có mẫn cảm trời sinh với các con số, liếc qua là biết ngay kết quả. Nét bút của Ngọc Vô Thụ thanh thoát, chi tiết rõ ràng, vừa xem liền hiểu được ngay, khiến Tam tiểu thư có chút thưởng thức.
“Ngọc tiên sinh, ngươi làm tốt lắm.”
“Tiểu sinh…”
“Ngọc tiên sinh, y phục của ngươi đã rách rồi, vì sao không vá lại?” Nàng khéo hiểu lòng người, đương nhiên là sẽ không phạm vào cái sai của những kẻ thiếu muối trong não, quần áo rách, không có tiền mua bộ đồ mới, nhưng chẳng lẽ không có cả kim chỉ để vá lại?
“Tiểu sinh vụng về, không biết may vá.”
“Trong nhà ngươi cũng không có người vá dùm ngươi sao?”
“Nhà tiểu sinh chỉ có bốn bức tường, vẫn chưa cưới vợ, tuổi mới đôi mươi, mặt mũi lại xấu…”
La Khởi nhếch đôi môi xinh đẹp lên: “Ngọc tiên sinh, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?”
Bị giai nhân đột nhiên nở nụ cười thản nhiên mà nói trúng tim đen của mình, Ngọc Vô Thụ bất ngờ không phòng bị nên cứng lưỡi ấp úng: “Tam tiểu thư, ta… Tiểu sinh…”
“Xưng ta thì cứ xưng ta đi, cái ‘tiểu sinh’ của ngươi chẳng dễ nghe chút nào.” Bàn tay trắng nõn của La Khởi di di trên mặt bàn, “Rốt cuộc tại sao ngươi lại tới đây? Nét bút của ngươi hào sảng thoát tục, nghiễm nhiên là đã được thầy giỏi chỉ dạy chu đáo. Mặt mày ngươi toát ra vẻ nghiêm nghị cao ngạo, đương nhiên cửa nhỏ nhà nghèo không thể nuôi dưỡng được khí phách như vậy.
Mà vừa rồi, ngay cả nha đầu nhà ta có võ công, khí lực chẳng thua gì nam nhân mà cũng phải cố hết sức mới ôm được sổ sách, một kẻ thư sinh yếu ớt như ngươi lại có thể mang theo chồng sách ấy bước nhanh mà mặt không đổi sắc cũng không hề thở gấp. Chính vì vậy, ngươi khiến ta hoài nghi, rốt cuộc ngươi tới La gia là có mục đích gì?”
Giỏi! Tam tiểu thư không hổ là con nhà thương nhân kếch xù La gia, không hổ là nữ nhân mà Ngọc Vô Thụ ta nhất kiến chung tình, bên ngoài tô vàng nạm ngọc, nhưng bên trong là trí tuệ tuyệt vời, đó mới là giai nhân thật sự.
“Ngọc tiên sinh?” đôi mi thanh tú của La Khởi khẽ cử động, đôi môi hơi nhếch như củ ấu khẽ khàng gọi. “Xin hồi thần lại đi. Ta đang đợi câu trả lời của ngươi.”
“Tam tiểu thư hỏi thẳng tại hạ không kiêng kỵ như thế, không sợ sao?”
“Sợ cái gì?”
“Không sợ tại hạ là kẻ xấu hay bọn đạo chích gì đó, một khi bị nhìn thấu, sẽ…”
“Chó cùng rút giậu?”
Ngọc Vô Thụ gật đầu như chuyện đương nhiên. “Ngươi không sợ sao?”
“Bổn cô nương sẽ không đưa mình vào nơi nguy hiểm.”
“Tam tiểu thư cho rằng ngươi có năng lực phòng bị tại hạ?”
“La gia mặc dù là gi