Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
y sang nhìn chăm chú, cũng khiến cho La Nhị tiểu thư ở trong cửa hàng nhô đầu ra ngoài dò xét.
“Vô Thụ, ngươi điên rồi phải không? Con gái thứ ba của La gia tuy không tệ, nhưng chung quy cũng không phải là tiên nữ giáng trần, có đáng để hạ thấp giá trị bản thân của mình hay không? Đường đường là Hoàng tử mà lại hóa thân làm đầy tớ, vậy còn ra thể thống gì nữa? Ngươi thật đúng là…”
“Đường đường là Hoàng tử u?” La Đoạn bước ra, mỉm cười nghiêm nghị, “Hóa ra cái ‘cây’ này đúng là cái ‘cây’ kia của Hoàng gia nha? Vốn dĩ ta còn tưởng rằng chỉ là sự trùng hợp, trùng tên trùng họ mà thôi, Nhị Hoàng tử.”
La Đoạn mỉa mai, Ngọc Vô Thụ cũng không cần phải lưu tâm, nhưng gương mặt n hỏ nhắn đầy kinh ngạc xuất hiện ở phía sau nàng đã làm hắn không thể khinh thường được.
Mặt phấn của La Khởi hơi tái đi, hỏi: “Ngươi là Nhị Hoàng tử?”
Không đợi Ngọc Vô Thụ trả lời, Ngọc Thiên Diệp đã cười lớn đầy hài hước: “Đích thị là Nhị Hoàng tử của Hoàng gia đó. Không ngờ nha, hoàng chất của ta vì muốn theo đuổi giai nhân mà có thể dùng thủ đoạn ‘phong lưu cầu mỹ nhân’ nha. Tam tiểu thư, đại tỷ của ngươi cùng bổn vương lương duyên không thành, tạo thành hối tiếc cả đời. Nếu ngươi gả cho Vô Thụ, cũng coi như một đoạn giai thoại. Vô Thụ, La Tam tiểu thư là muội tử của người mà vương thúc ta yêu thích, mặc dù không được làm chánh phi, cũng phải đưa vị trí sườn phi, vạn lần không thể lấy địa vị thiếp thất mà ủy khuất La Tam tiểu thư nha.”
“Thật không?” La Khởi không giận mà lại cười, nhìn thẳng vào Ngọc Vô Thụ, “Tiểu nữ đa tạ Hoàng tử nâng đỡ, tiểu nữ xin ghi nhận trong lòng thôi.”
Mỹ Nhân Gặp Rủi Ro
Không biết Ngọc Thiên Diệp vô ý hay thực sự cố tình châm ngòi, làm cho đường tình của Nhị Hoàng tử từ đầu vốn đã không thuận lợi giờ lại càng trở nên nhấp nhô. Trước đây khi La Tam tiểu thư thấy hắn vốn chỉ là giận nhẹ oán mỏng, nhưng sau khi thân phận Hoàng tử bị bại lộ, mỗi lần đối diện đều trưng ra nét cười lạnh lùng như sương như tuyết, làm cho người nào đó thật là ai oán trong lòng.
Aiz~~
Ngọc Vô Thụ trong lòng thở ra một hơi dài, quay lại với sổ sách. Đến hiện tại, phần công việc này hắn làm coi như đã thuận tay rồi, thêm nữa kinh đô phồn hoa, trong triều lại không có sự việc gì nghiêm trọng, thật đúng lúc để thể nghiệm một cuộc sống khác. Cái chính là cần lấy lại trái tim mỹ nhân nhanh nhanh một chút, thì mọi việc chẳng phải là sẽ trở nên thập toàn thập mỹ rồi sao? Aiz—
“Tiểu Lý tử, chạy nhanh về phủ kêu tổng quản triệu tập hộ vệ cùng gia đinh tinh tráng, đi vùng Nguyên Hòa Tự tìm Tam tiểu thư. Vương quản sự, lập tức triệu tập hộ vệ hiện có ở trong cửa hàng, đi theo ta!”
Ngọc Vô Thụ đoạt lấy con ngựa của một gã hộ vệ, nhảy lên lưng nó rồi đuổi theo ngay phía sau. Giờ khắc này, hắn mới hoảng sợ nhận ra rằng tình cảm mà bản thân hắn dành cho La Khởi đã sâu đã nặng hơn rất nhiều so với tưởng tượng.
Vốn tưởng rằng, mình nhất kiến chung tình đối với tiểu nữ tử này chỉ là bởi vì tìm được một khối ngọc bích trong suốt trong sáng không tỳ vết, một đóa hoa hương sắc trọn vẹn, nếu bắt buộc phải thành hôn, sao không tìm một người thuận mắt hài lòng động lòng người như vậy?
Nhưng hôm nay nghe xong tin tức này, trong ngực như có vài sợi dây đập loạn nhịp thình thịch nên đã khiến cho hắn hiểu rõ, tiểu nữ tử này không phải là ngọc, hoàn toàn không phải, mà là… ‘người’, người mà hắn để ở trong lòng.
“Các ngươi năm người một nhóm, đi dọc theo núi tìm tiểu thư, hễ người nào tìm được dấu vết của tiểu thư, phát pháo hoa làm hiệu. Xuất phát!” La Đoạn vỗ tay làm lệnh, mọi người phân tổ mà hành động.
“Tiểu thư, chúng ta làm cái gì?” Tiểu nha đầu bên cạnh hỏi.
“Theo ta đi đến các gia đình làm nghề nhuộm xung quanh hỏi thăm, ta muốn biết Khởi nhi rời khỏi gia đình thợ nhuộm cuối cùng là khi nào.” La Đoạn xách mép váy, sải chân hướng lên trên núi.
Ngọc Vô Thụ vô thanh vô tức bước nhanh phía sau các nàng để hỗ trợ. Tuy rằng khó mà dằn nổi nỗi lo lắng vô cùng trong lòng, nhưng hắn cũng không biết đường biết xá, đành phải đi theo người ta mà thôi. La Đoạn chỉ vẻn vẹn liếc mắt nhìn hắn một cái, nhún nhún vai, xem như ngầm đồng ý.
Đường núi gập ghềnh, bước đi không dễ, càng leo lên cao thì càng có vẻ gian nan hơn. Thêm nữa, các gia đình thợ nhuộm cũng không sống tập trung một chỗ, vừa mới đi lên trên xong lại phải bấu víu mà leo xuống, thật sự rất phí sức.
Ngọc Vô Thụ tuy có võ phòng thân, nhưng dù sao xuất thân trong gia đình quý phái bậc nhất, sau một thời gian dài thì hơi thở bắt đầu trở nên hổn hển, nhưng vẫn thấy hai nữ tử thân hình nhỏ nhắn cả mặt và hơi thở đều bình ổn, bước chân vẫn mau lẹ, lúc này mới lĩnh hội cái câu mà La Nhị tỷ nói lúc nãy “Nữ nhi La gia không có mảnh mai như ngươi nghĩ”. Chỉ mong, tiểu nữ tử kia cũng mạnh mẽ như tỷ của mình.
“Tiểu thư, đó là gia đình thợ nhuộm cuối cùng.” Lúc này dĩ nhiên sắc trời đã tối hoàn toàn, người hầu đốt cây đuốc, chỉ vào một chỗ đỉnh núi khác.
Ngọc Vô Thụ đưa mắt nhìn qu